Tần Dương sự táo bạo của cô làm cho ngây , ngờ em gái vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Dương Thành.
Nếu để thì cứ họp chợ như cũng tệ.
Tần Tương liền giải thích một phen cho ba, mới : “Vẫn là quần áo kiểu mới dễ bán hơn, định vị đúng thị trường là , lợi nhuận thể tăng gấp đôi. quần áo như ở trong huyện e là khó bán giá, chỉ thể lên thành phố hoặc tỉnh lỵ. Bị giới hạn ở trong huyện, chúng cũng chỉ thể kiếm tiền lẻ.”
Ban đầu cô còn định mở cửa để bày sạp, nhưng bây giờ họp chợ quá mệt mỏi, cô đột nhiên mở nữa. Cứ nhân mấy ngày mà học hành cho .
Trở về kiểm kê hàng còn , Tần Tương cân nhắc gửi cho Lưu Mẫn Hoa một ít đặc sản địa phương, tiện thể liên lạc tình cảm.
Biết ý định của cô, Tần Dương liền nhận lấy việc , hôm liền gửi cho Lưu Mẫn Hoa một phần đặc sản ở đây.
Còn Tần Tương, sáng sớm dậy theo Tần Dương luyện tập thuật phòng , ăn cơm xong liền ngoan ngoãn học bài. Dù kinh nghiệm học ôn, thi ở trường cũng làm tệ, nhưng vẫn cẩn thận ôn tập. Một kiến thức giống , cô còn nghiên cứu kỹ lưỡng. Nghe môn toán thi đại học năm ngoái đặc biệt khó, năm nay chắc chắn cũng sẽ dễ dàng gì. Thời gian học tập bình thường của Tần Tương nhiều, nên hễ thời gian là dốc sức.
Mãi đến trưa, Tần Tương mới nhân lúc nghỉ ngơi gọi điện thoại cho Lưu Mẫn Hoa.
Nhận điện thoại của Tần Tương, Lưu Mẫn Hoa khá ngạc nhiên, ngờ Tần Tương chỉ suông mà thật sự gọi đến. Cô nghĩ đến cô gái xinh mà nghiêm túc , : “Thế nào, tất bán ?”
Tần Tương : “Cũng tệ lắm. Lúc về ghé qua Ninh Thành, mua một ít quần áo tồn kho của họ, bây giờ đang buôn cái , tất và phụ kiện ngược thành bán kèm.”
Những thứ lợi nhuận bao nhiêu, Lưu Mẫn Hoa là . Tuy cô cũng bán sỉ tất các loại, nhưng chủ yếu vẫn là quần áo.
Chỉ là ngờ Tần Tương dám nhận một lô quần áo tồn kho.
Lưu Mẫn Hoa cũng vô duyên đến mức hỏi cô xử lý thế nào, chỉ : “ , nếu cô gọi điện đến, cũng tiện hỏi một câu. Mấy ngày nữa Hàng Thành nhập lô hàng thứ hai, cô nhập tất , thể gửi tàu hỏa vận chuyển qua cho cô.”
Từ Hàng Thành đến tỉnh lỵ của tỉnh Lỗ tàu hỏa chạy thẳng, nhưng Tần Tương do dự một chút vẫn từ chối: “Thôi ạ, tất của vẫn còn khá nhiều, đợi bán gần hết tính .”
Nếu lô quần áo của xưởng may Hướng Dương Hồng, một ngày dựa bán tất kiếm ba bốn mươi đồng cô thực cũng thỏa mãn, nhưng ai bảo lợi nhuận từ quần áo lớn hơn chứ. Đừng kiểu dáng , nhưng chất lượng , cô thể bán giá rẻ để tiêu thụ nhanh, bán một bộ quần áo kiếm tiền đủ để nhập mấy chục đôi tất.
Cô làm hộ cá thể là để kiếm tiền, việc buôn bán lời thì cô lười làm.
Cúp điện thoại trở về, liền thấy Tần Dương đang loay hoay với đống tất và phụ kiện nhỏ, thấy cô về liền : “Anh rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, định nhà bày sạp bán thử xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-132.html.]
Tần Tương ba chịu yên, liền gật đầu: “Được ạ.”
Thấy Tần Dương chuẩn tìm đồ đập cái ổ khóa rỉ sét, cô liền gọi : “Anh ba, chúng sẽ kiếm ngày càng nhiều tiền, dành thời gian chúng bàn bạc chuyện chia lợi nhuận .”
Tần Dương bật : “Thôi , em cứ chiếu theo lương ở đội xe trả cho thêm mười đồng tám đồng là , chia chác cái gì chứ. Không cái đầu của em, ba của em chẳng là gì cả.”
“Không , ba…”
Tần Dương ngắt lời cô: “Cứ quyết định , nếu em đồng ý, dứt khoát về đội xe làm việc cho xong. Làm cho ai mà chẳng là làm, chỉ cần lương như là .”
Tần Tương tức đến bật : “Vậy .”
Thấy cô như , Tần Dương dứt khoát để ý đến cô nữa, cầm thẳng con d.a.o chẻ củi đập vỡ cái ổ khóa hỏng.
Cửa lớn, là tường đất, lúc kéo cửa rơi xuống một lớp đất.
Tần Dương phủi sạch sẽ, liền chuẩn bận rộn, thấy Tần Tương lẽo đẽo theo giúp, liền phất tay : “Xem sách của em .”
Tần Tương : “Vâng.”
Tần Tương liền học bài, trong lúc đó Tần Dương hình như ngoài trở về, ở trong sân loảng xoảng leng keng.
Buổi chiều, Tần Tương mới Tần Dương bận rộn cái gì. Một cái giá đỡ đơn sơ, trải lên một tấm ga giường là một quầy hàng bán sẵn.
“ , ba, em nhớ hai trong huyện chuẩn mở chợ đêm, khả thi ?”
Tần Dương lắc đầu: “Về hỏi thăm , , buổi tối trong huyện quá ít, kém xa thành phố. mấy năm nay huyện cũng dựa đội xe kiếm một ít tiền, nên định xây một khu chợ nhỏ ở bên đường Lịch Thành, hộ cá thể thể đến thuê quầy hàng, bất kể bán thứ gì cũng , tập trung một chỗ.”
Tần Tương tiếc nuối: “Vậy thôi, cứ bán như .”
Đương nhiên cô cũng cảm thấy những việc làm đều là vô ích. Khởi nghiệp chính là như , thử nhiều mới đường nước bước. Lúc cô mua những món phụ kiện nhỏ và tất, quần lót cũng đường về sẽ kỳ ngộ như , nếu sớm , cô chắc chắn sẽ thẳng đến Ninh Thành.
Cho nên con nên đủ, dù bán cũng lỗ vốn. Cho dù bán cũng , cùng lắm thì cứ để đó, đợi nhập hàng từ Dương Thành về phối hợp với quần áo, chừng còn thể bán giá cao.