Sinh nhật tuổi 25, em tặng anh một lối thoát - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-01 03:30:30
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một thời gian đó, về. Ngay cả một tin nhắn cũng gửi thêm.

Thế nhưng, cái trang cá nhân vốn chẳng bao giờ ngó ngàng tới của bắt đầu cập nhật hàng ngày.

Ngày thứ nhất là chuyện cãi với Tiêu Tiệp, gọi điện cho bố để hai bác đón con gái về nghỉ dưỡng. Ngày thứ hai là ảnh tăng ca ở công ty, mệt rã rời. Ngày thứ ba là vài tấm ảnh hồi đại học của hai đứa, là hoài niệm quá khứ...

Tôi thậm chí còn nghi ngờ cài đặt chế độ "chỉ thấy" cho đống trạng thái

làm thì ích gì chứ?

Tôi gửi tin nhắn cho :

"Chúng cần gặp mặt chuyện cho rõ ràng."

Anh trả lời. Dường như làm thì thể tránh kết cục chia tay của chúng .

Tuy nhiên, trong chuyện chia tay, chỉ cần một bên tiếp tục nữa thì mối quan hệ đó coi như chấm dứt. Việc gặp mặt chuyện chẳng qua là để giữ cho đôi bên một chút thể diện cuối cùng mà thôi. cái thể diện đó cũng điều kiện bắt buộc.

Anh về nhà, vẫn dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc của . Căn nhà mua, xóa sạch dấu vết tồn tại của , khôi phục thứ về trạng thái ban đầu.

Kỳ thi IELTS thông qua thuận lợi, sẽ sớm rời khỏi đây. Trước khi , đồng nghiệp tổ chức cho một buổi tiệc chia tay linh đình. 

Vì vui quá nên uống quá chén.

Một đồng nghiệp chuyện chúng rạn nứt nên đương nhiên gọi điện cho Tống Nghị.

Khi đồng nghiệp dìu ngoài, rơi một vòng tay ấm áp. 

Tống Nghị lịch sự cảm ơn:

"Cảm ơn chăm sóc cô ."

: "Quan tâm cô thế , hèn gì lúc đầu Tiểu Nhã cứ nhất quyết chịu Yemen."

Giây phút đó, cánh tay đang ôm của bỗng cứng đờ. Tôi để chất vấn ở đây nên cố ý giả vờ say khướt:

"A Nghị, thôi... em mệt quá..."

Lúc mới mang theo tâm sự nặng nề dìu ghế phụ, thắt dây an cho . Trên đường về, siết chặt vô lăng:

"Những lời họ ý gì?"

Tôi giả vờ say nữa, chống tay lên đầu: "Công ty dự án bên đó, cần em qua giúp."

Gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, nhưng vẫn cố kiềm chế lên tiếng:

"Đi bao lâu?"

"Hai năm."

Im lặng một lát, khẽ : "Hai năm... cũng quá dài... thể đợi."

"Đợi cái gì?"

Anh tấp xe lề đường, lấy một chiếc hộp nhung đỏ. Mở , bên trong là một chiếc nhẫn kim cương nữ với kiểu dáng khác. Dưới ánh đèn, đôi mắt tràn đầy thâm tình và sự dè dặt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/sinh-nhat-tuoi-25-em-tang-anh-mot-loi-thoat/chuong-7.html.]

"Tiểu Nhã, kết hôn nhé."

Tôi chiếc nhẫn đó. Ngẩn hồi lâu, chợt bật thành tiếng:

Nhật Nguyệt

"A Nghị , , sinh nhật năm ngoái của , em cũng giấu một chiếc nhẫn y hệt thế trong bánh kem đấy."

"À, đúng, đó là nhẫn nam."

Sắc mặt trắng bệch. Tôi đến chảy cả nước mắt:

"A Nghị, gu thẩm mỹ của hai chúng đúng là giống thật đấy. Tiếc là, tất cả muộn ."

Cổ tay siết chặt, mắt đỏ hoe:

"Không! Không muộn! Tiểu Nhã, giữa chúng muộn !"

"Anh thể đợi em! Ba năm, năm năm, bao nhiêu năm cũng đợi! Chỉ cần em về, chúng sẽ kết hôn, ? Nếu em , bây giờ chúng ..."

"Tống Nghị, em !"

Tôi thản nhiên rút tay : "Chúng chia tay ."

Khoảnh khắc đó, mặt xám xịt như tro tàn. Bàn tay lơ lửng giữa trung của mãi thu về .

"Tống Nghị, chúng yêu năm năm, suốt năm năm em nhiều ảo tưởng thực tế về đoạn tình cảm ."

"Em thấy phiền phức từ lâu ."

"Sau ngày hôm nay, giải thoát đấy."

Mắt phủ một lớp màn nước, cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng:

"Không, đó ảo tưởng... đó là... tương lai của chúng ..."

Tôi mỉm nhẹ nhàng:

"Chúng còn tương lai chung nữa, nhưng chúng vẫn tương lai riêng của mỗi ."

Nói xong, mở cửa bước xuống xe:

"Chìa khóa nhà em để tủ giày , đồ đạc của em cũng chuyển hết . Ngày mai em bay sang Yemen, duyên gặp ."

Tôi bộ con đường nhỏ dẫn về nhà. 

Chiếc xe phía vẫn luôn bật đèn pha soi đường. Lúc sắp rẽ góc đường, bỗng thấy tò mò nên đầu một cái.

Người ở ghế lái đó, đôi vai đang run lên bần bật. 

Tôi từng thấy . Đây là đầu tiên.

, thực sự chẳng còn liên quan gì đến nữa . Tương lai của đang tràn đầy ánh sáng.

(Hoàn)

 

Loading...