Sau Khi Bị Cả Thế Giới Ghét Bỏ, Tôi Trở Thành Bảo Bối Của Trùm Phản Diện - Chương 234: Chầm chậm
Cập nhật lúc: 2026-05-07 15:44:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngón tay thon dài trắng trẻo của đàn ông lơ đãng luồn mái tóc đen nhánh của cô, ngón tay dài chìm trong những sợi tóc, siết chặt lấy cô, từng tiếng hỏi lọt tai, gần như dồn cô bước đường cùng.
Khương Nguyệt ngửa mặt, mắt , rõ là chỗ nào đúng.
ánh mắt dường như khác , đôi mắt đen nhánh như biển sâu tĩnh lặng, sự sóng yên biển lặng là cuồng phong bão táp chực chờ bùng nổ, cái gì cũng rõ, cái gì cũng thấu.
Đã lâu Khương Nguyệt cảm nhận áp lực khiến cô khó chịu đến , đè nặng lên trái tim cô, cô gần như chẳng còn chút sức lực phản kháng nào, tước đoạt lãnh địa, thậm chí thở nổi.
Cô nuốt nước bọt, thừa nhận chút sợ của lúc .
"Chu Tịch, quá hung dữ ."
Đến cuối cùng, thốt từ miệng cũng chỉ mấy chữ .
Quá hung dữ .
Quá hùng hổ dọa .
Thái độ lạnh lùng, dường như đang ép cô nhả .
Chu Tịch ôn tồn xin , hạ vẻ như đang dỗ dành .
Khương Nguyệt dậy, chỉnh tư thế :"Anh chất vấn ."
Chu Tịch cho rằng đang chất vấn, ôm chầm lấy eo cô, kéo đang lùi về phía ôm mặt , ghé sát cô, c.ắ.n một cái lên tai cô:"Không chất vấn."
Là bức bách.
Sự bức bách gần như dịu dàng.
Dường như chỉ khi hết đến khác nhận câu trả lời rõ ràng từ miệng cô, mới thể thỏa mãn sự bất an đang dần trở nên bệnh hoạn của .
Hơi thở của Chu Tịch nóng rực, phả lên da thịt cô khiến cô rụt , cô lùi về , động tác tay liền ôm càng chặt hơn:"Trả lời ."
Khương Nguyệt chút tính cách phản nghịch, lúc cô vui lắm, câu trả lời gì, nhưng cố tình cho .
Nhất định khiến cũng thoải mái.
Khương Nguyệt giả vờ suy nghĩ:"Không thích."
Cô xong liền định đẩy , nhưng sức lực của còn lớn hơn cả trâu, thậm chí phần thô bạo nắm lấy cổ tay cô.
Ánh mắt trầm tĩnh tối sầm .
Thần sắc bình tĩnh nhưng càng khiến cảm thấy đáng sợ.
Khương Nguyệt dáng vẻ một lời của , trong lòng nảy sinh chút hối hận, vùng thoát khỏi , mới những lời khiến thoải mái .
Cũng đỡ bây giờ ép ở trong lòng , chịu sự kìm kẹp của .
"Đau tay."
Chu Tịch dường như thấy lời cô nhỏ, rũ mắt, thần sắc rõ, càng là hỉ nộ bất hình vu sắc.
Khương Nguyệt sườn mặt , dáng vẻ rũ mắt xuống, cô thấy quen quen.
Hình ảnh xẹt qua trong đầu, khiến trong lòng cô giật .
Dáng vẻ Chu Tịch cúi đầu chuyện, so với Chu Phù Nguy dưỡng thương ở Duyện Châu năm xưa vài phần thần tựa, lúc đó cũng là một ít .
Không chuyện.
Dưỡng thương giường cũng thể cử động nhiều, thỉnh thoảng khoác áo dậy, đến bên cửa sổ, mượn ánh sáng ngoài cửa sổ, cúi đầu cuốn sách nhàn rỗi .
Khương Nguyệt vài trở về biệt viện đó, lặng lẽ, để Chu Phù Nguy phát hiện, ngang qua viện của , từ xa ngoài hành lang, bóng cây loang lổ trong sân chiếu rọi dáng vẻ cửa sổ, lúc ẩn lúc hiện.
Giống như hoa trong sương mù, mờ ảo rõ.
Hắn khoác chiếc áo dài màu trắng ánh trăng, mái tóc đen xõa tung, làn da trắng trẻo, ngũ quan lạnh lùng, trong cành lá đung đưa, càng tăng thêm vài phần khí chất xuất trần của chi lan ngọc thụ.
Công chúa điện hạ tình đậu sơ khai khuôn mặt tuấn tú nổi bật như , thỉnh thoảng sẽ đến ngẩn ngơ, thẫn thờ xuất thần, đợi đến khi thiếu niên đóng cửa sổ , mới như tỉnh mộng mà hồn.
Lúc , hai hình ảnh dường như chồng lên .
Rõ ràng là hai liên quan gì đến , dường như trong cõi u minh sự tương đồng kỳ dị.
Khương Nguyệt đưa tay lên, nhịn sờ sờ mặt .
Trước đây thấy thần thái giống , hai ngày nay cảm giác mang cho cô luôn kỳ lạ.
Chu Tịch nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô, nắm lấy cổ tay cô, trong mắt chỉ còn sự sóng yên biển lặng khi điều chỉnh , :"Em thích ."
Giọng Chu Tịch ôn hòa, nhưng thái độ cường thế:"Không ."
Trái tim đáng thương, yếu ớt của , dường như chỉ như mới thể miễn cưỡng từ giữa trung treo lơ lửng từ từ hạ xuống.
Khương Nguyệt từ khuôn mặt tái nhợt lạnh lẽo của vài phần dễ vỡ, cô cũng vài phần sợ hãi khi chằm chằm thật sâu, dường như trong đôi mắt đen nhánh chứa đựng sự điên cuồng vô tận.
Cô nghĩ chẳng lẽ là lời quá đáng lắm ?
Khiến Chu Tịch mất lo âu đến mức .
Cô đưa tay lên, còn chạm mặt , nắm lấy những ngón tay, từng ngón từng ngón nắm chặt, giống như đang thưởng thức.
Khương Nguyệt :"Anh đừng căng thẳng."
Cô tiếp:"Vừa là cố ý chọc tức thôi."
Khương Nguyệt chuồn chuồn lướt nước chạm môi , hương vị mềm mại ngọt ngào, dường như thấm sâu m.á.u cốt của đàn ông.
Khương Nguyệt suy nghĩ một chút, để mấy chữ như ý nguyện:"Tôi thích mà."
"Chu Tịch, em thích ."
Sợ cảm thấy thỏa mãn, cô còn hào phóng thêm một nữa.
Chu Tịch ôm cô, cằm nhẹ nhàng gác lên đỉnh đầu cô, thở trầm trầm từ từ buông xuống, cô cuộn tròn trong lòng , thể thấy tiếng tim đập kịch liệt của đàn ông.
Có thể là buổi chiều hôm nay, sườn mặt khi cúi đầu cụp mắt trong ánh hoàng hôn, Khương Nguyệt trong đêm khuya mộng về đoạn thời gian niên thiếu ý khí ở Duyện Châu năm xưa.
Người cô nhặt là một mỹ nam tử.
Người hầu giúp rửa sạch mặt, cô lặng lẽ bên giường khuôn mặt tinh xảo lạnh lùng trắng trẻo của thiếu niên, liền thực sự .
Khương Nguyệt còn chằm chằm mặt , một lúc , tình nguyện hừ mấy chữ:"Trông cũng vài phần nhan sắc đấy."
Đại phu và nha đều ngậm chặt miệng, dám nhiều, nhiều sai nhiều.
Khương Nguyệt đang hôn mê bất tỉnh giường vì đau đớn mà rên rỉ một tiếng, thầm nghĩ còn giỏi chịu đựng.
Tâm tính ngược là một kiên cường.
Cô khuôn mặt câu nhân , càng trong lòng càng thấy kỳ lạ:"Hắn là do khác phái đến dùng mỹ nam kế mặt bản công chúa chứ?"
Cố ý thương để cô thấy!
Khương Nguyệt tâm phiền ý loạn, về phía đại phu:"Hắn thương nặng ?"
Đại phu cung kính trả lời:"Tính mạng nguy kịch, tại hạ sẽ cố gắng hết sức thử xem."
Khương Nguyệt gật đầu:"Ngươi chữa trị cho đàng hoàng ."
Thiếu nữ đến cửa, trở , đại phu dặn dò :"Đừng để c.h.ế.t."
Trông như , vẫn là đừng c.h.ế.t.
Cho dù là do khác phái đến quyến rũ cô, cô cũng nhận.
Cho đến khi tỉnh , Khương Nguyệt mới đến tiểu viện , cô thường xuyên đến, hoặc chính xác hơn là cô thường xuyên xuất hiện mặt thiếu niên.
Đôi khi trở về cũng sẽ về phía phòng của , xuống ngựa, ném roi trong tay cho tùy tùng phía , phòng, dừng bước, hỏi:"Hắn thế nào ?"
Tiểu nha đầu óc ngu ngốc, chậm chạp một lát mới đoán mà Công chúa điện hạ hỏi là ai.
"Người tỉnh , mấy ngày nay đều dưỡng thương ở hậu viện, ở trong phòng cũng ngoài."
"Công chúa xem ?"
Biểu cảm mặt Khương Nguyệt khó , cô mím môi, vui hỏi ngược :"Tại bản công chúa xem ? Ta mới ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ca-the-gioi-ghet-bo-toi-tro-thanh-bao-boi-cua-trum-phan-dien/chuong-234-cham-cham.html.]
Người c.h.ế.t là .
Nói thì , Khương Nguyệt một lúc vẫn nhịn chạy hậu viện, bước cũng lặng lẽ tiếng động, hậu viện yên tĩnh, tiếng động gì.
Khương Nguyệt hành lang một lúc, lúc chuẩn rời , thấy tiếng cửa sổ từ từ đẩy ,
Khương Nguyệt trong bóng tối, nơi , lặng lẽ một lúc.
Sau đó vài .
Khương Nguyệt hành lang trộm , đều phát hiện.
Giấc mơ dài ngắn, mờ mờ mịt mịt, đến cuối cùng vị tiểu công t.ử thanh lãnh chi lan ngọc thụ bóng cây bên cửa sổ, ngũ quan dần dần dung hợp với khuôn mặt của Chu Tịch.
Khương Nguyệt giật tỉnh giấc trong mơ, tay chân lạnh, theo bản năng rúc lòng bên cạnh, những ngón chân lạnh buốt chui lòng .
Vòng tay đàn ông ấm áp, vùi cơ thể , giống như đang áp sát một lò lửa nóng rực.
Chu Tịch hỏi cô , kiên nhẫn vỗ vỗ lưng cô, an ủi cô.
Khương Nguyệt đây chỉ cảm thấy Chu Tịch trông giống Chu Phù Nguy, nhưng đêm nay, thần thái của hai , vô cùng giống .
Thần tựa đến mức khiến cô hoảng hốt sinh nghi ngờ.
Khương Nguyệt nắm lấy tay , khi bình tĩnh suy nghĩ lung tung nữa.
Cô ôm, trong cơn mơ màng ngủ , ngược còn mơ thấy Chu Phù Nguy gặp nạn thời niên thiếu nữa.
Ngày hôm .
Khương Nguyệt tỉnh dậy trong vòng tay Chu Tịch, cô nhấc mí mắt nặng trĩu lên, liếc đồng hồ tường.
Chín giờ sáng, thực sự tính là sớm.
Dân văn phòng bình thường giờ đều đến công ty , còn chung chăn gối với cô vẫn lười biếng ươn giường dậy.
Phù sinh thâu đắc bán nhật nhàn.
Khương Nguyệt đôi khi trạch, đôi khi thể ngoài quậy phá lâu.
Ăn sáng xong, chồng cũ của cô vẻ vẫn ý định đến công ty, bật tivi cho cô, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh sô pha:"Bộ phim em thích xem đang chiếu kìa."
Mặc dù Khương Nguyệt xem mười , nhưng nào chiếu vẫn thể xem say sưa ngon lành.
Người đàn ông sô pha mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, cúc áo cài chặt, mở vài chiếc cúc, xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện, cùng với lồng n.g.ự.c săn chắc.
Chiếc áo sơ mi mỏng manh phản chiếu đường nét cơ bụng gầy nhưng đầy sức mạnh của đàn ông.
Gọn gàng dứt khoát, mang theo cảm giác sức mạnh bừng bừng.
Anh vắt chéo đôi chân dài, tư thế lười biếng, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu xiên phòng khách, đàn ông khí chất lạnh lùng kiêu ngạo tăng thêm vài phần thanh lãnh xuất trần, dáng mỏng manh gầy gò, cũng giống như vóc dáng cực phẩm bước từ trong truyện tranh.
Khung xương ưu việt, cốt tướng nổi bật.
Khương Nguyệt , dáng vẻ lặng lẽ đó luôn thể dễ dàng khiến cô nhớ .
Cô một chút cũng coi Chu Tịch là khác.
Chu Tịch chính là Chu Tịch.
Cũng là vật thế của ai.
Khương Nguyệt :"Hôm nay em về nhà ."
Đã mấy ngày về nhà họ Tần ở, Tần Chiếu gọi mấy cuộc điện thoại, ngược gì khác, chỉ là hỏi han ân cần bình thường, nhưng Khương Nguyệt cũng Tần Chiếu đang giục cô về nhà.
Chu Tịch dậy, đôi chân dài quần âu tôn lên thẳng tắp thon dài, chất liệu đắt tiền cắt may vặn, eo hẹp, vạt áo sơ mi trắng nhét trong eo, đường cong vòng eo khiến miên man bất định, thèm thuồng nhỏ dãi.
Người đàn ông giày da, sải bước dài đến mặt cô:"Anh đưa em về."
Nhà họ Chu và nhà họ Tần cách đến mười phút đường, bộ qua gần, thuộc những khu biệt thự khác trong cùng một khu vực.
Khương Nguyệt lắc đầu:"Không cần, em tự bộ về."
Chu Tịch tiến lên thuận thế nắm lấy tay cô:"Vừa cũng việc gì, thôi."
Đoạn đường , hai chậm.
Khương Nguyệt cũng rõ cảm giác đổi ở , nhưng chính là chút khác biệt, cô bóng dáng phản chiếu mặt đất, lơ đãng suy nghĩ, chẳng lẽ cô thực sự coi Chu Tịch là thế của Chu Phù Nguy ?
Minh Nghi Công chúa đây từng khai khiếu.
Không sự quan tâm ấp úng của dành cho thiếu niên trọng thương , là tình đậu sơ khai m.ô.n.g lung.
Bây giờ, cô vẻ thông suốt chuyện tình ái.
vẫn hiểu lắm.
Lúc đó cô rốt cuộc thích thiếu niên mà cứu đến mức nào? Chính cô cũng rõ .
Thích , sẽ tìm chăm sóc , sẽ lén .
Dưới vương triều loạn lạc, mềm yếu vô năng cũng bảo vệ cô.
Khương Nguyệt nghĩ đến những điều , cúi đầu về phía , từng bước từng bước giẫm lên bóng của hai , đợi đến cửa nhà, vẫn nắm tay Chu Tịch buồn bực tới, hề nhận gì đúng.
Cho đến khi quản gia gọi một tiếng Nhị tiểu thư.
Mới gọi cô tỉnh từ trong sự hỗn loạn.
Khương Nguyệt theo bản năng hất tay Chu Tịch :"Em về đến nhà , cũng về ."
Chu Tịch hỏi:"Không mời trong một lát ?"
Khương Nguyệt:"Mấy ngày nay đủ ?"
Chu Tịch:"Muốn phòng em xem thử."
Khương Nguyệt đồng ý, nghĩ ngợi một chút vẫn từ chối :"Lần ."
Cô giống như một thật thà đang lấp l.i.ế.m tình nhân nhỏ.
Mập mờ ấp úng, còn chột .
Trước khi phòng khách, Khương Nguyệt đầu ngoài sân, Chu Tịch vẫn lặng lẽ đó, dáng cao ngất, thanh tú như trúc, im lặng dường như che giấu nhiều cảm xúc.
Khương Nguyệt mặt , bước nhà.
Tần Chiếu và Khương Chấp đều ở nhà, hai tình cờ hôm nay đều nghỉ.
Anh trai và em trai, trong phòng khách, gì.
Ngoài yên tĩnh vẫn là yên tĩnh.
Cả hai đều là nhiều lời, sự yên tĩnh c.h.ế.t chóc cũng ai cảm thấy hổ.
Khương Nguyệt chịu nổi bầu khí cứng nhắc như , tiện tay bật tivi, nhà họ Tần vì quan hệ công việc, kênh tivi đa phần đều là các đài tin tức chính thống.
Bản tin trưa, luôn là một thông tin mấy quan trọng.
"Theo phóng viên đài chúng đưa tin, ngôi mộ vô danh phát hiện cách đây lâu, các thẻ tre và tài liệu bảo quản khai quật tất việc phục chế."
Tiếp theo là tin vắn.
Còn về nội dung phục chế, đặc biệt tường thuật chi tiết một .
Chỉ miêu tả đơn giản một nội dung mấy quan trọng.
"Ghi chép chi tiết năm Nguyên Khải thứ ba, đương triều Nhiếp chính vương Chu Phù Nguy tầm tiên vấn đạo, cầu xin thuật vãng sinh."
"Tài liệu mới phát hiện càng chứng minh vị quyền thần lẫy lừng trong lịch sử , lẽ c.h.ế.t vì thuật luyện đan, chứ treo cổ tự vẫn như lời đồn."
Tầm tiên vấn đạo.
Thuật vãng sinh.
Khương Nguyệt từng thấy Chu Phù Nguy đạo quán trong giấc mơ, nhưng cô cho rằng Chu Phù Nguy là hồ đồ như , thường màng đến dân sinh, theo lời đạo sĩ, khăng khăng đòi vãng sinh.
Đều chẳng kết cục gì.
Hơn nữa, Chu Phù Nguy lúc đó vẫn còn trẻ, bệnh tật, sẽ tham lam như .