Ông nội vốn là chồng hờ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:23:23
Lượt xem: 130

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, mới để ý thấy nhà cụ một tấm ảnh gia đình, bên cạnh bà còn một nữa.

"Đây là em của bà." Bà , "Bà ngày hôm nay đều nhờ hỗ trợ."

Dứt lời, tiếng giày cao gót vang lên ở cửa.

Đeo kính râm, xách túi lớn túi nhỏ, một phụ nữ bước .

"Chị, cuối cùng chị cũng về !" Chính là em của bà.

cạnh bà trong ảnh.

Bà dì và bà trông giống thật đấy.

"Cháu chính là San San ." Giọng bà dì đỗi nhiệt tình, bà kéo xuống cạnh ghế sô pha, hết chiếc váy đến chiếc váy khác ướm lên .

"Tôi khổ quá mà, giờ cháu và bà cháu về , về công ty giúp bà gánh vác thôi."

"Hồi bé bà học tệ nhất, cứ nghĩ lớn lên sẽ làm chủ tịch nhàn hạ, ai ngờ bà cháu học thành giáo sư. Cụ ông cụ bà thấy bà giỏi quá nên 'giao nộp' bà cho quốc gia, chỉ còn bà ở gánh vác gia nghiệp, khổ c.h.ế.t mất thôi!"

Bà mỉm : "Cô đấy, giờ cô quản lý gia đình thế còn gì, thật lòng là chắc chị làm như cô ."

"Mỗi gọi điện bảo chị về nhà, chị bảo là nghiên cứu đang ở giai đoạn then chốt, rời khỏi cái chỗ khỉ ho cò gáy đó là công sức đổ sông đổ biển hết."

Thì sự nhẫn nhịn của bà là vì ông nội.

Mà là vì mảnh đất nghiên cứu đó.

Ở cạnh bà, học nhiều thứ mà trong sách vở .

Tôi chui trong chăn của bà.

Trong lòng quá nhiều thắc mắc.

Chưa đợi mở lời, bà : "Lúc đầu, bà cứ nghĩ tình yêu và sự nghiệp thể vẹn cả đôi đường."

"Không ngờ rằng, về ông nội của cháu đổi."

"Bà chọn cách nhẫn nhịn, đợi đến khi thành công trình nghiên cứu mới buông tay."

Thế nhưng thấy rõ, hôm nay ông nội sân khấu, bà tỏa sáng rực rỡ bên , mắt cứ dán chặt rời.

Còn bố thì ?

Em trai thì ?

Phải làm đây?

Liệu chúng thể đoàn tụ gia đình ?

Tôi dám hỏi lời.

Bà như thấu suốt tâm can .

"Bố cháu hết t.h.u.ố.c chữa . Còn em trai cháu... thằng bé sẽ hiểu nỗi khổ tâm của bà."

Tôi , Tần Tiểu Chu căm ghét bà đến thế chỉ vì bà ' thiên vị ai'.

Năm xưa, bố đ.á.n.h sống dở c.h.ế.t dở.

"Mày quỳ xuống cầu xin tao tha thứ thì tao đ.á.n.h nữa." Bố giơ chiếc gậy gỗ định vung xuống.

Em trai đỏ cả mắt: "Mẹ, xin một câu ?"

Mẹ và em, chuẩn quỳ xuống.

Bà nội lao đến giật lấy cây gậy gỗ.

Bà tát thẳng mặt bố , mắng cho một trận tơi bời.

Đêm đó, bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ong-noi-von-la-chong-ho/chuong-7.html.]

Tôi và Tần Tiểu Chu thấy rõ ràng, chính bà là mở cửa cho .

Từ đó, thằng bé đ.â.m oán hận bà.

Nó cho rằng gia đình là do bà tận tay phá nát.

15

Kể từ ngày đó, Tần Tiểu Chu nhuộm mái tóc vàng hoe của thành màu đen.

Ông nội và bố cứ lảng vảng cổng trường, là để đón Tần Tiểu Chu về nhà.

khi thằng bé bước , ánh mắt bọn họ dán chặt .

cho họ cơ hội, mỗi ngày đều phái tài xế đến đón , cửa xe đóng , ngăn cách bọn họ ở bên ngoài.

Cho đến một ngày tan học, thấy bố đang đ.ấ.m đá Tần Tiểu Chu.

"Tao bảo mày nhắn cho chị mày, mày nhắn hả?"

Tần Tiểu Chu cúi đầu, lấy một lời.

Nắm đ.ấ.m giáng xuống vai, thằng bé lảo đảo nhưng vẫn thẳng dậy.

Từ đầu đến cuối, nó chẳng thốt một câu nào.

Tôi lên xe.

Bố lao đầu cửa xe, ôm đầu gào thét: "San San, tao là bố mày đây! Mày tàn nhẫn quá, mày tàn nhẫn y như bà nội mày ."

Tôi xuống xe.

"Bà Tiểu Lệ của các ?" Tôi hỏi, "bà các đến tìm cháu và bà nội ?"

Ông nội lắc đầu, "San San, chắc chắn bà nội cháu vẫn còn tình cảm với , cháu cho gặp bà ."

Bố chen lời: "San San, bố là bố của con, là con trai của bà nội, cho bọn bố lên xe ."

Chỉ Tần Tiểu Chu là ở xa nhất, môi rách, lặng im gì.

Tôi bước tới, xử lý vết thương cho thằng bé.

Sau đó một lên xe.

Hạ cửa kính xuống, lạnh lùng buông một câu: "Các đều mang họ Tần, với thì còn bất cứ quan hệ gì nữa."

Ngày hôm .

Người đến đón là bà nội.

Bà khoác tay một đàn ông, trông chạc tuổi bố .

Ông nội mắt đỏ hoe: "Thục Muội! Là sai , bà thể tha thứ cho ?"

Bố cũng tiến lên: "Mẹ, con sai . Mẹ tha thứ cho con ."

Tần Tiểu Chu vẫn gì, lẳng lặng ở một bên.

Bà đón , vẫy tay bảo Tần Tiểu Chu lên xe.

Tôi và Tần Tiểu Chu ghế , chẳng ai ai lấy một cái.

Bên ngoài cửa xe, giọng bà nội lớn: "Các hãy tìm ả Tiểu Lệ . Đừng đến tìm nữa, cũng đừng tìm San San Tiểu Chu làm gì."

Bà khựng một chút, sang Tiểu Chu: "Thằng bé bản chất , theo , mai mới tương lai."

Sau đó, bà sang ông nội.

Trong đôi giày cao gót, bà nội cao hơn ông nội hẳn một cái đầu.

"Người lái xe là bạn trai mới của ." Bà bình thản: "Tần Bách Xương, chúng ly hôn ."

Loading...