Còn , phòng mới quan trọng, váy công chúa cũng chẳng là gì.
Tôi chỉ quan tâm một việc: Tôi sẽ học ở .
Ở đó thư viện , giống như tivi chiếu .
Thật may mắn, ngôi trường bà đưa đến là trường đầu thành phố.
Cuộc đời dường như thực sự đổi.
Tháng đầu tiên, thích nghi , thành tích dù chỉ ở mức trung bình nhưng đang cố gắng hết sức để bắt kịp.
Tài nguyên ở thôn so với thành phố thực sự quá khác biệt.
Tôi thể đây là may mắn hơn tất cả bạn bè trong thôn .
Thế nhưng, những ngày bình yên vẫn phá vỡ.
Tần Tiểu Chu cũng chuyển đến ngôi trường .
Theo là một đám thiếu niên choai choai.
Cậu học lớp 10.
Nhìn thấy , sững sờ.
Cậu thấy , trong mắt đầy vẻ khinh miệt.
"Trang San San, mày cũng ở đây?"
"Tiền ?"
"Bà nội bán mày đấy chứ?"
"Mày bà bán , còn đang giúp bà đếm tiền đấy ?"
Tôi thèm để ý đến , chỉ tập trung học hành.
Thành tích
Tần Tiểu Chu cũng , hy vọng phí phạm thời gian mấy trò vô bổ đó.
Trước đây, bà nội đối với cả hai chúng đều nghiêm khắc như , bà giống những bà khác trong thôn.
Người bà khác sẽ : "Con gái học nhiều làm gì? Cuối cùng cũng gả thôi, chi bằng giúp gia đình làm việc còn hơn."
Bà chỉ mỉm , tranh cãi.
Con đường bà trải sẵn cho , tuyệt đối làm bà thất vọng.
Tôi rảo bước thật nhanh, chạy trốn lên xe của cụ cố đang đợi đón .
trong lòng đầy rẫy nghi vấn, Tần Tiểu Chu xuất hiện ở đây?
Chẳng lẽ ông nội đến , thời trẻ thì 'ăn bám' bà, về già dì Tiểu Lệ cho ông 'ăn bám' tiếp?
Ngày hôm , tin đồn bay khắp nơi.
Mọi đều bà nội bán cho một đại gia lắm tiền.
Ai nấy đều bằng ánh mắt kỳ thị, còn kẻ vứt rác ngăn bàn, những tờ giấy nh.ụ.c m.ạ .
Tan học, tìm gặp Tần Tiểu Chu.
"Tại bôi nhọ bà nội?"
Cậu khẩy: "Mày tưởng tao chúng mày ? Bà già đó cam tâm, vẫn còn đang tìm ông nội đúng ?"
"Thấy tao với bố sống sung sướng cùng ông nội, nên ghen tị ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ong-noi-von-la-chong-ho/chuong-5.html.]
"Dì Tiểu Lệ thương tao lắm, dì coi tao như cháu ruột, giống bà già đó..."
Từ nhỏ đến lớn, quan hệ giữa và cũng chẳng gì đặc biệt.
bao giờ nghĩ, ngày vì cuộc sống của bản mà chà đạp và bà nội như .
Mấy ngày đó, và những lời đồn thổi ở trường ép đến nghẹt thở.
Lúc làm bài tập, tay cầm bút còn chẳng vững.
Bà nội nhận sự bất thường.
Tôi đành hết sự thật.
Bà gì nhiều, chỉ gọi vài cuộc điện thoại.
Rất nhanh đó, việc đều sáng tỏ.
11
Hóa , điều kiện để dì Tiểu Lệ đăng ký kết hôn với ông nội là ông theo dì lên thành phố sống.
Sau khi chuyển đến thành phố và đăng ký kết hôn xong, dì Tiểu Lệ dỗ ngọt ông nội bán căn nhà tự xây trong thôn , vay tiền mua một căn hộ ở thành phố. Số tiền còn , dì bảo là mang đầu tư giúp.
Để chứng tỏ dì thực lòng với ông nội.
Con trai dì quả thực giới thiệu cho bố một công việc, đội trưởng bảo vệ, qua thì tưởng là cấp quản lý.
Con trai dì còn đưa em trai học cùng ngôi trường cấp ba với .
Sau đó, dì Tiểu Lệ lấy lý do cần gian riêng tư, bèn cùng ông nội dọn căn hộ dùng tiền đầu tư để mua.
Bố ở ký túc xá công ty.
Em trai ở ký túc xá trường.
"Bà ơi, cái bàn tính của dì Tiểu Lệ ... liệu đang tính kế ngôi nhà của ông ạ?" Tôi đầy nghi hoặc.
Bà gật đầu: "Đáng tiếc là ba gã đàn ông ngốc nghếch , còn cam tâm tình nguyện chui đầu rọ."
Tôi chợt nhớ một chuyện, mấy năm nay ông nội mê luyện thư pháp.
Vài tháng , ông ký hợp đồng với một công ty và bán mấy bức tranh.
Xem tiền đó nhỏ, lớn đến mức ông cho rằng cần dựa việc bà trồng trọt để nuôi sống bản nữa.
"Bà ơi, tiền đó một nửa là của bà đấy! Tiếc thật, giờ thì rẻ cho dì Tiểu Lệ cả ..." Tôi ánh mắt buồn bã của bà, đổi giọng: "Thôi đừng lo cho họ, dù ông cũng còn tiền bán thư pháp mà."
Tôi sợ bà nỡ buông tay ông.
Chỉ đành cẩn thận an ủi bà.
"Mấy cái chữ rác rưởi của ông ! Ai mà thèm chứ?"
Bà đến cong cả mắt, trêu chọc .
"Cái bản hợp đồng đó là do bà sai ký với ông đấy."
"Dỗ cho đàn ông vui vẻ tí thôi, ai ngờ ông tưởng thực sự kiếm tiền."
Tôi sững .
"Trên hợp đồng ghi rõ, nếu chúng hài lòng với thư pháp của ông thì thể đơn phương hủy bỏ hợp đồng. Những chữ ông , phép bán cho khác, nếu bà quyền thu hồi quyền lợi."
"Bởi vì cái chúng ký, chính là con ông ."
"Chỉ cần bà nhận, thì đó cũng chỉ là một tờ giấy vụn."
Thì là .
"Bà đỉnh thật đấy!" Tôi thốt lên.