Treo Thưởng Mười Triệu Tệ Tìm Em Gái - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:29:37
Lượt xem: 264
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng kinh hô trong lớp vang lên ngớt. Ở Lâm Châu , ai mà danh tiếng của Phó Văn Uyên chứ? Đó chính là cái tên đại diện cho "học thần" trong truyền thuyết! Vậy mà, một vị thần như thế là trai ruột của Tống Bối?
Các bạn học lén lút quan sát , còn vẻ khinh bỉ như mà đó là sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. Tôi khẽ ưỡn thẳng lưng. Có một trai như thế , thật sự oai!
Biết tin Phó Văn Uyên xin nghỉ phép để đích phụ đạo bài vở cho , các bạn học đều phát sốt lên. Từng một đòi kết bạn, kéo đủ loại nhóm chat.
— "Bạn Bối , thể chia sẻ tài liệu học tập ?"
— "Bạn Bối ơi, lúc nào rảnh chúng cùng học chung nhé?"
— "Bối Bối, nhà tớ ở ngay gần đây thôi, rảnh qua nhà tớ chơi nha~"
— "Bối Bối..."
Tôi cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nhưng cũng rõ, tất cả bọn họ đều nhắm đến Phó Văn Uyên. Tôi đưa mắt để hỏi ý kiến. Anh xoa đầu , dịu dàng :
— "Nhìn làm gì? Đã làm trai của em thì cứ để em gái sai bảo chứ!"
Trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Đây là lớp học mà gắn bó suốt hai năm. Sau bao lâu xa lánh, sỉ nhục và cô lập, đây là đầu tiên thực sự cảm thấy hòa nhập với bạn bè.
Nếu Phó Văn Tịnh nuôi dưỡng nhan sắc của , Phó Văn Uyên nuôi dưỡng thành tích, thì Phó Văn Triết chọn cách đơn giản và thô bạo nhất: nuôi dưỡng túi tiền của .
Anh đặc biệt làm cho một tấm thẻ công chúa lấp lánh, bắt đầu màn trình diễn của . Đầu tiên, đưa đến trung tâm thương mại lớn nhất Lâm Châu, những nơi mà bình thường chỉ dám trộm qua lớp kính, nay vì mà dọn dẹp sạch khách để phục vụ riêng.
Anh bảo:
— "Cứ chọn tùy thích ~"
Tôi chẳng mấy cái thương hiệu . Đó là những thứ hằng mơ ước, chỉ thể ngắm ngắm tạp chí lẩm bẩm:
— "Đợi khi nào tao lấy di sản của lão già đó, tao sẽ mua sạch mấy mẫu mới !"
— "Túi xách, trang sức, quần áo, tao sẽ lấy hết!"
Mẹ cũng từng sở hữu những thứ khi còn bao nuôi, lúc đó ông bố ruột đối với bà cũng hào phóng. lòng tham của bà quá lớn, bà từ da thường đến da hiếm, từ khóa bạc đến khóa kim cương. Thậm chí bà còn mơ tưởng đến việc đá văng chính thất để chiếm vị trí, khiến con cái của ngược đãi các con chính thất.
Tiếc , bà tự đ.á.n.h mất cuộc sống sung sướng đó. Số túi xách và trang sức tích góp cũng lượt đem bán sạch. so với Phó Văn Triết – đang âm thầm nắm giữ quyền lực tài chính, thì sự hào nhoáng năm xưa của chẳng thấm cả.
— "Ngẩn đó làm gì? Chọn ."
Tôi lắc đầu:
— "Anh hai, cần ạ, em làm phiền nhiều lắm ."
Phó Văn Triết nhíu mày, giáo huấn :
— "Con gái mà chẳng chút khí chất của tiểu thư gì cả, hôm nay coi như là một buổi học cho em."
Hễ trúng thứ gì, đều yêu cầu đóng gói hết . Túi xách, đồng hồ, vòng tay, đồ đặt may riêng... đến hoa cả mắt. Đến lúc về, cánh tay của đám nhân viên bán hàng đều treo đầy túi lớn túi nhỏ. Lúc quẹt thẻ, con hiện lên còn quý giá hơn cả mạng sống của nữa.
Tôi lo sốt vó:
— "Anh hai, trả , em thực sự dùng đến những thứ ."
Phó Văn Triết thản nhiên đáp:
— "Ồ, dùng đến ? Vậy , bán ."
Anh đưa sang cửa hàng ký gửi đồ xa xỉ lớn nhất đối diện. Thậm chí còn bóc bao bì, tất cả đều ném lên quầy:
— "Này, tính tiền ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/treo-thuong-muoi-trieu-te-tim-em-gai/chuong-4.html.]
Cô nhân viên chỉ sững sờ trong một giây, dùng tốc độ nhanh nhất gõ bàn tính đến suýt hỏng. Cuối cùng tổng kết , chỉ trong nửa tiếng đồng hồ, lỗ mất ba triệu tệ.
Tôi xót tiền đến mức cằm rớt xuống đất. Nhìn bộ dạng đó của , Phó Văn Triết bật :
— "Đừng xót, cả dãy phố thương mại đều là của ."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, tài khoản mà tính chứ. Chuyện nào chuyện nấy, dù là tự mua tự bán nhưng ba triệu tệ là lỗ thật sự mà.
Phó Văn Triết nhướng mày:
— "Đừng vội~"
Vài phút , mấy phóng viên vác máy ảnh và camera xông . Phó Văn Triết chắn mặt , mặc kệ các phóng viên chụp ảnh. Chỉ nửa tiếng , tin tức tràn lan các mặt báo và nhanh chóng leo lên vị trí tìm kiếm nóng (hot search).
Chỉ vài phút , hàng loạt tin tức khác cũng leo lên tìm kiếm nóng: 【Hào môn tính toán, họ Phó đang làm cái gì ?】
【Tiết lộ gia thế tỷ phú họ Phó, tài sản bao trùm các lĩnh vực...】
【Cuộc đời kinh doanh huyền thoại của Phó Văn Triết – nắm quyền họ Phó】
Phó Văn Triết mở trang biểu đồ cổ phiếu . Chỉ nửa tiếng tin tức bùng nổ, cổ phiếu của tập đoàn họ Phó kéo lên mức tăng kịch trần. Chỉ một đợt sóng , giá trị tài sản ròng tăng thêm mấy trăm triệu tệ.
Anh tắt màn hình điện thoại, với : — "Mặc dù những lời vẻ dung tục, nhưng nó là chân lý."
— "Cách nhất để thoát khỏi sự mê hoặc của vật chất chính là sở hữu chúng. Mẹ em luôn dùng sự nghèo đói để ép buộc em tranh giành, điều đó dễ dẫn đến sự ngộ nhận và khao khát thái quá về tiền bạc."
— "Cách nhất để uốn nắn tư duy cho em chính là biến em thành chủ nhân của đồng tiền, chứ nô lệ của nó."
Anh rung nhẹ tấm thẻ, bổ sung thêm:
— "Và quan trọng nhất, biến tiền thành công cụ để em thao túng thứ."
Anh chuyển khoản tấm thẻ công chúa của một dãy dài dằng dặc, bảo cứ tiêu tùy thích. Nhìn dư tài khoản, cảm thấy như đang ở một thế giới khác. Di sản của ông bố ruột còn thấy , nhưng tiền tiêu vặt của vượt quá một trăm triệu tệ .
Thấm thoát nửa tháng trôi qua. Nửa tháng là những ngày tháng tươi nhất trong cuộc đời .
Sáng sớm thức dậy, bữa sáng của chị cả đặt sẵn mặt. Buổi trưa thanh tịnh, những lời giảng bài của cả tuôn như suối. Tối đến khi mệt mỏi, hai đưa dạo để học cách "thông hiểu sự đời".
Tôi dần dần trở nên tự tin hơn. Tôi còn là gánh nặng của ai cả, là chính . Tương lai gọn trong tầm tay.
Tôi gặp một ngày khi Phó Văn Tịnh đưa học lớp nghi thức. Chị việc nên bảo . Khi chỉ còn cách cổng trường đầy một trăm mét, đột ngột lao , túm lấy lôi xồng xộc trong một con hẻm nhỏ. Bà từ đầu đến chân, sự tham lam trong mắt tài nào che giấu nổi.
— "Giỏi thật đấy! Hóa nửa tháng nay về nhà là để trốn hưởng thụ một !"
— "Tiền ? Di sản của lão già đó ? Đòi ?"
Bà túm lấy cánh tay mà lắc mạnh. Tôi đau nên theo bản năng hất tay bà . Hành động đó kích động bà . Bà thẳng tay tát một cú trời giáng. Tôi tát ngã xuống đất, đầu va tấm ván gỗ. Máu men theo gò má sưng tấy chảy xuống. Bà xoắn tai , lôi dậy:
— "Nói chứ! Câm ?"
— "Tao hỏi mày, tiền ! Tiền !"
— "Con... con đòi ."
Không hiểu , trong túi thẻ ngân hàng nhưng đưa cho bà . Rõ ràng bà tin. Bà túm váy lộn ngược lên:
— "Lừa quỷ ? Cái váy một chiếc trị giá mấy vạn tệ ."
— "Mặc thế , học ở trường thế , mà bảo tiền?"
Bà một cách quái dị:
— "Hay là mày leo lên giường của mấy thằng trai đó, chúng nó b.a.o n.u.ô.i làm đồ chơi ?"