Nhẫn Nhục Chờ Thời Cơ
Cậu An Mai ở , càng chăm sóc từ nhỏ cũng ở . Cái nhà thể tan vỡ , hơn nữa nếu , thì ai sẽ chăm sóc cho bà nội đây?
Trong cái nhà Dương Hải Sinh chính là tổ tông, là hưởng lợi, đương nhiên hy vọng Diệp Ngọc Trân rời .
Nếu Diệp Ngọc Trân rời , ai sẽ hầu hạ bà nội liệt, ai sẽ nấu cơm giặt giũ cho . Đợi kết hôn con, ai sẽ bế con cho đây?
Mẹ An Mai , nhưng những việc An Mai đều thạo, cho nên cần ở .
Diệp Ngọc Trân chỉ cảm thấy bao nhiêu năm vất vả cống hiến đều đem cho ch.ó ăn, thật sự làm bà buồn nôn c.h.ế.t.
Bà bát cơm bàn, : "Cởi trói cho , ăn cơm."
Dương Hải Sinh thấy Diệp Ngọc Trân la hét ầm ĩ nữa, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ, con cởi trói cho , nhưng đừng chạy ? Gia đình 4 chúng cùng chung sống ?" Cậu giúp Diệp Ngọc Trân cởi trói.
Diệp Ngọc Trân gì, khi Dương Hải Sinh giúp bà cởi trói, bà liền bưng bát cơm bàn lên ăn ngấu nghiến.
Dương Hải Sinh bộ dạng của nuôi, biểu cảm xẹt qua sự ghét bỏ. Mẹ là từ quê lên, ngoài việc làm lụng nhanh nhẹn thì căn bản xứng với ba.
May mà đối phương là nuôi của , đợi khi và Giai Giai kết hôn thì nuôi cứ ở nhà, chỉ cần dì An Mai với tư cách là ruột của tham dự là .
Mẹ nuôi chăm sóc cho cái nhà là .
Diệp Ngọc Trân đói, khi ăn hết sạch thức ăn, bà mới lên tiếng : "Hải Sinh, nghĩ kỹ , nữa. Đời duyên với đứa trẻ đó, cũng tiền, cũng mà tìm.
Cậu và Giai Giai sắp kết hôn , các còn cần sự giúp đỡ của , kiếp tạ tội với đứa trẻ đó ."
Dương Hải Sinh Diệp Ngọc Trân , mặt nở 1 nụ chân thành.
"Mẹ, thể nghĩ thông suốt thật sự là quá . Vậy mau dọn dẹp ngoài , nãy hình như bà nội vệ sinh quần , mau giúp bà nội dọn dẹp 1 chút."
Dương Hải Sinh xong liền ngâm nga 1 khúc nhạc ngoài. Mẹ An Mai quả nhiên lợi hại, sẽ lời thì thật sự sẽ lời .
Diệp Ngọc Trân hận thể cầm d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t cả nhà ngay lập tức, nhưng bà vẫn thể làm . Bà còn tống Dương Nghĩa Sơn tù, bà còn tìm con của ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-tieu-thu-nha-tu-ban-trong-sinh-mang-song-thai-den-quan-doi/chuong-52.html.]
Vài phút , Diệp Ngọc Trân từ trong phòng bước .
Dương Nghĩa Sơn và An Mai đang sô pha, Dương Hải Sinh ở sô pha bên cạnh. Trên bàn đặt trái cây tươi cắt sẵn, bát đũa bàn và trong bếp đều dọn dẹp.
An Mai thấy Diệp Ngọc Trân bước , ánh mắt cô lướt qua những vết bầm tím cánh tay đối phương, nở 1 nụ đắc ý: "Chị Ngọc Trân, đại nương cần quần , phiền chị 1 chút. Bàn ăn và nhà bếp cũng nhớ dọn dẹp nhé."
An Mai dáng nữ chủ nhân, lúc chuyện còn cố ý dựa sát Dương Nghĩa Sơn, như thể đang khoe khoang chiến lợi phẩm của .
Cô cảm thấy Diệp Ngọc Trân quá ngu ngốc, quả hổ là từ nông thôn lên. Giúp cô nuôi con bao nhiêu năm nay, chỉ hầu hạ Hải Sinh mà còn hầu hạ cô nữa.
An Mai và Dương Nghĩa Sơn quen từ cả Diệp Ngọc Trân. Ban đầu An Mai và Dương Nghĩa Sơn cũng từng 1 đoạn tình cảm, đó bên cạnh An Mai xuất hiện 1 thương nhân giàu chút tài sản. Dương Nghĩa Sơn 1 tháng chỉ kiếm mấy chục đồng đương nhiên thể sánh bằng.
Rất nhanh An Mai kết hôn với vị thương nhân đó, Dương Nghĩa Sơn cũng cưới Diệp Ngọc Trân. khi kết hôn, An Mai hề cuộc sống như tưởng tượng, thậm chí còn bằng Diệp Ngọc Trân.
Vị thương nhân đó khi kết hôn với cô thường xuyên ở nhà, cứ vứt cô 1 ở nhà, mỗi tháng chỉ đưa cho cô 10 đồng. Đáng giận hơn là cô phát hiện vị thương nhân đó căn bản là bất lực!
Thật tội nghiệp cho cô khi còn trẻ sống cảnh góa bụa. Trong thời gian cô đơn , cô nhanh dan díu với Dương Nghĩa Sơn.
Không bao lâu , vị thương nhân đó nợ nần chồng chất trở về. Cô mỗi tháng ngay cả 10 đồng cũng , còn gánh thêm nợ.
Cô theo vị thương nhân đó trốn chui trốn nhủi, may mà Dương Nghĩa Sơn nặng tình âm thầm tay giúp đỡ cô . Cho đến 1 vị thương nhân đó bọn đòi nợ vô tình đ.â.m c.h.ế.t, cô trở thành góa phụ, bao lâu bụng cũng to lên.
Chuyện m.a.n.g t.h.a.i cô dám để ai , thời gian đứa bé và thời gian vị thương nhân qua đời khớp . Cô chỉ thể lóc t.h.ả.m thiết cầu xin Dương Nghĩa Sơn.
Ai bảo đây là con của Dương Nghĩa Sơn chứ.
Diệp Ngọc Trân liếc An Mai đang đắc ý, bà gì đến mặt chồng, bắt đầu quần cho đối phương.
"Bế phòng, đứa con dâu của cô là hành hạ bà già , dám để quần ở ngay đây. Cô rắp tâm gì, cô c.h.ế.t ?!" Hoàng đại nương liệt giường gào thét.
Dương Nghĩa Sơn sô pha lập tức nhíu mày nghiêm khắc : "Diệp Ngọc Trân, cô chăm sóc kiểu gì ? Có cố ý bà mất mặt , còn mau bế bà phòng!"
Con mụ thật sự là 1 chút việc cũng làm xong, xem tay còn tàn nhẫn hơn mới .
Có 1 đàn ông chính là thể khoán ngoài sự hiếu thảo 1 cách hiển nhiên như .
Diệp Ngọc Trân 1 lời, bà c.ắ.n răng bế Hoàng đại nương bốc mùi hôi thối phòng, như thường lệ quần giặt quần cho đối phương, cuối cùng dọn dẹp bát đũa và nhà bếp.