Thẩm Niệm - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-08 09:23:58
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Vương, mở quán , chen : "Tôi lấy chồng tám năm mà tin tức gì, nhà chồng suýt nữa thì hưu . Cố thiếu phu nhân một cái, bảo duyên tới, đừng vội. Kết quả thì ? Giờ đang mang song t.h.a.i đây ! Cô bảo đây là tà ma ?"

"Cô là..." Giọng bà Chu nhỏ dần.

"Cô cái gì mà cô ?" Thím Trần cất giọng sang sảng nhất, khiến nhức cả tai, "Cô cầu , sang đặt điều lưng, cô ôm tâm địa gì đấy? Hay là cô thấy ai hơn thì chịu nổi?"

Người vây xem ngày càng đông, nhưng gió đổi chiều .

bắt đầu chỉ trích bà Chu: "Bà là kiểu gì thế? Cố thiếu phu nhân giúp bao nhiêu , mà bà ở đây tung tin đồn nhảm?"

" đấy! Con gái nhà chị họ cũng là nhờ cô xem cho, sinh một con trai bụ bẫm !"

"Con dâu nhà hàng xóm cũng là nhờ cô , còn sinh cả song t.h.a.i long phượng cơ!"

"Bà mới là yêu nữ thì ! Cả nhà bà mới là yêu nữ!"

Bà Chu vây ở giữa, mặt lúc đỏ lúc trắng, môi run rẩy câu nào.

Có lẽ mơ bà cũng ngờ rằng, tin đồn cất công thêu dệt nhóm phụ nữ khát khao làm phá tan chỉ trong ba câu .

Bà chủ Triệu chốt một câu cuối cùng: "Tôi cho bà , bà mà còn dám Cố thiếu phu nhân nửa lời, mấy bà chúng sẽ khiến bà thể sống yên ở cái kinh thành !"

Bà Chu lủi thủi chạy mất, thậm chí còn đ.á.n.h rơi cả một chiếc giày.

Tôi ngoài đám đông, đến ăn hạt dưa cũng quên luôn.

Bà chủ Triệu đầu , thấy liền đổi ngay sang gương mặt tươi : "Ôi chao, Cố thiếu phu nhân! Cô ngoài mua đồ ?"

"À... , mua chút phấn son."

"Mua phấn son gì chứ! Đi, qua tiệm , tặng cô!"

kéo luôn, đầu hô lớn với đám đông, "Giải tán hết , đừng vây quanh nữa, thiếu phu nhân còn mua đồ!"

Mấy phụ nữ đó tươi vẫy tay với : "Thiếu phu nhân thong thả!"

"Thiếu phu nhân hôm nào tới nhà uống nhé!"

"Thiếu phu nhân, chị dâu nhờ cô xem giúp, khi nào thì tiện ạ?"

Tôi bà chủ Triệu kéo một đường, cả ngơ ngác hiểu chuyện gì.

9

Về , – Thẩm Niệm, một từng đồn là yêu nữ, vô duyên vô cớ hẳn một đội "hộ vệ sản phụ".

Tôi nghĩ , hình như đúng là thật.

Khí thế của bà chủ Triệu mạnh đến mức bà Chu dám đáp một lời.

Dáng vẻ xắn tay áo của vợ gã đồ tể Lý trông y như sắp đ.á.n.h đến nơi.

Còn cái giọng của thím Trần, cách ba con phố vẫn còn rõ mồn một.

Tối hôm đó, và phu quân đang hóng mát trong sân.

Hiếm khi tiếp khách, và cũng hiếm khi chặn cửa. Hai chúng giàn nho, mỗi một bát chè đậu xanh, gian tĩnh lặng vô cùng.

"Hôm nay đến cổng đốt hương đấy." Anh .

"Quản gia của Vĩnh An Hầu phủ, dẫn theo một đám , bày một hàng lư hương bức chân dung của nàng."

"Tôi chân dung từ bao giờ thế hả?!"

"Tháng bà chủ Triệu gửi tới, bảo là 'tượng hóa của Tống T.ử Nương Nương', nàng thấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/tham-niem/chuong-9.html.]

Tôi tức đến mức chẳng nên lời.

Mấy năm nay giúp bao nhiêu xem thai, thế mà bụng thì mãi chẳng động tĩnh gì.

Bà chủ Triệu, vợ gã đồ tể, cả vị quý nhân trong cung , ai nấy đều bế con cả , chỉ là cứ .

Người trong trấn lúc đầu còn hỏi : "Thiếu phu nhân, khi nào thì cô tự sinh một đứa?"

Về ít hỏi dần, đó biến thành an ủi: "Duyên tới thôi mà", "Không vội vội", "Cô giúp bao nhiêu , ông trời chắc chắn sẽ ghi nhớ công lao của cô thôi".

Tôi chỉ trừ, nhưng trong lòng cũng thấy lăn tăn.

Tôi còn kịp nghĩ ngợi sâu xa, cúi đầu xuống bụng một cái-

Dòng chữ màn hình hiển thị rõ ràng.

[Có, con trai, giống cha nó]

Bát chè đậu xanh tay suýt chút nữa thì đổ tung.

Đầu tiên là khóe miệng khẽ nhếch lên, đó kìm mà bật thành tiếng, đến mức nước chè trong bát cũng sóng sánh cả ngoài.

"Hình như em ." Tôi .

Cái bát tay "bộp"

một tiếng rơi xuống đất, nước chè b.ắ.n tung tóe lên mu bàn chân .

Tôi cái vẻ ngốc nghếch đó của thấy buồn .

Cười mãi sống mũi bỗng nhiên thấy cay cay.

Dòng chữ màn hình vẫn tĩnh lặng trôi:

[Con trai. Ngoài lạnh trong nóng. Cả một đời]

Tôi chằm chằm hàng chữ đó lâu.

Ngoài lạnh trong nóng. Cả một đời.

Mấy năm nay, miệng lúc nào cũng chê bai , quản thúc , hận thể khâu cái miệng .

mỗi gây họa, dọn dẹp bãi chiến trường đều là ;

Mỗi đến cầu xin, miệng " quản" nhưng cuối cùng vẫn tìm cách giúp ;

Mỗi lỡ lời, đều thở dài vòng vo giải vây cho .

Miệng ngủ riêng, nhưng nào thực sự ngủ riêng cả.

Miệng hưu , nhưng bao giờ thực sự ý định đó.

Tôi đưa tay , khẽ nắm lấy ngón tay .

"Cố Minh Viễn."

"Hửm?"

"Cảm ơn ."

Ánh trăng ngoài cửa sổ thật , sinh linh bé nhỏ trong bụng đang yên lặng cuộn tròn.

Những dòng chữ vẫn ở đó, nhưng dường như chẳng còn khó chịu đến thế nữa.

Hết

Loading...