Oan gia tái hợp - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:26:08
Lượt xem: 550

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh im lặng vài giây, "Chuyện chia tay năm đó..."

"Dừng!" Tôi đóng sập khóa vali, "Chuyện cũ rích , lật trang ! Chúc thăng quan phát tài, vợ c.h.ế.t sớm..."

"Anh làm gì vợ!" Anh đột nhiên nâng cao giọng cắt ngang, vẻ mặt nghiêm túc.

"Được , " đẩy hành lý ngoài, " chúc bắt hết tội phạm thiên hạ, bình an về hưu."

Anh chắn ở cửa cho .

"Con muỗi năm đó, " nhanh, như thể kìm nén từ lâu, "... là lén hôn em đấy..."

Bước chân khựng .

"Kết quả là ăn một cái tát của em."

Anh , trong mắt đong đầy sự bất lực, "Tối đó em mệt quá , làm em thức giấc, chỉ hôn một cái thôi... Bị coi là muỗi đánh, oan thật."

À, hóa mặt dí sát ? Mà là mưu đồ bất chính?

Tôi đầu .

Đèn hành lang mờ ảo, vai rộng, bóng bao trùm lấy .

"Ồ, " đáp một cách khô khốc, "thế thì đáng đời."

Anh , phản bác.

Không khí trở nên tĩnh lặng.

Anh móc bao t.h.u.ố.c lá , nhớ đến điều gì đó, nhét , yết hầu cuộn lên.

"Năm năm nay, lo cho em. Biết em làm ở phòng cấp cứu, em giỏi." Anh với tông giọng nhẹ nhàng hơn, "Lần thương mà thấy bác sĩ mổ chính là em, thật, lúc ngất ... một nửa là vì đau, một nửa là vì vui."

"Vui?" Tôi trừng mắt, "Đầu đạn b.ắ.n đến ngốc ?"

"Ừm, " gật đầu, ánh mắt khóa chặt lấy , "Vui vì vẫn còn rơi tay em, c.h.ế.t ."

Khéo miệng thật đấy.

Mặt nóng lên.

"Cái đó, " đẩy vali cố lách qua , "Đi đây! Đội trưởng Trì! Sau gặp , nhất là đừng bao giờ gặp !"

"Tô Nhiên!" Anh lớn tiếng gọi .

Thang máy đến, bước , nhấn giữ nút mở cửa.

"Tiền sữa, đợi nhận thưởng sẽ trả !" Anh hét lên.

"Lãi suất tính theo phí phòng đặc biệt ở khoa cấp cứu nhé!" Tôi hét , nhấn nút đóng cửa.

Khi cửa thang máy sắp khép , thấy tựa khung cửa, về phía thang máy, khóe miệng dần nhếch lên, nở nụ câm lặng như một thằng ngốc.

Thang máy xuống, tựa lưng vách thang máy lạnh lẽo, thở hắt một dài.

Tim còn đập nhanh hơn cả lúc ném hộp sữa.

Một tháng , ca trực đêm ở phòng cấp cứu.

"Bác sĩ Tô! Cấp cứu! Đánh ! Bị đập vỡ đầu !" Y tá hô lớn.

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu: "Phòng xử lý mấy?"

"Số 3!"

Tôi lật sổ bệnh án về phía phòng 3, đẩy cửa bước .

Khoảnh khắc rõ "bệnh nhân", mi mắt khẽ giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/oan-gia-tai-hop/chuong-4.html.]

Lại là gương mặt trai quen thuộc đó, Trì Dã.

Đầu quấn một vòng băng gạc, góc trán rỉ máu, vạt áo cảnh phục cũng dính đầy m.á.u tươi.

Anh giường bệnh, bên cạnh là hai đồng nghiệp cảnh sát đang .

Anh nhoẻn miệng , để lộ hàm răng trắng.

"Tô Nhiên, gặp ."

Tôi chẳng buồn khách khí: "Cảnh sát Trì, trúng thưởng nữa ?"

"Đang làm nhiệm vụ, chuyện nhỏ thôi." Anh một cách nhẹ tênh, đôi mắt sáng rực , "Nghe bác sĩ Tô khoa cấp cứu kỹ thuật khâu vết thương thuộc hàng đỉnh nhất thành phố, nên đặc biệt đăng ký lịch khám của em đấy."

"Đăng ký nhầm chỗ ! Ở đây chỉ chuyên trị mấy ca nan y khó chữa thôi."

Tôi cầm lấy bộ dụng cụ vệ sinh vết thương, bước tới, giọng lạnh lùng, "Ví dụ như chứng bệnh 'ngu ngốc' kiểu năm năm liên tiếp đều t.a.i n.ạ.n cấp cứu, mà còn cứ chọn đích danh một bác sĩ như đây."

Cậu cảnh sát trẻ bên cạnh nhịn mà "phì" một tiếng bật .

Trì Dã vẫn hề đổi sắc mặt, chờ đến gần.

Tôi cúi , kiểm tra vết rách đầu .

"Chậc, vị trí hiểm đấy." Tôi cắt băng gạc, động tác nhẹ nhàng .

"Hay là em khâu thêm mấy mũi ? Rồi giảm giá một nửa cho ?"

"Không giảm giá."

"Vậy nạp làm hội viên nhé? Bệnh nhân thiết dài hạn."

"Bảo hiểm y tế từ chối việc nạp tiền trả ."

"Tô Nhiên." Anh bỗng hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai chúng thấy.

"Hửm?"

"Tôi đăng ký danh sách theo dõi dài hạn của em, trả phí cũng ."

Tay khựng , chiếc nhíp suýt chút nữa đ.â.m lệch.

Tôi ngước mắt, chạm đúng đôi mắt chút bất cần đời nhưng đặc biệt nghiêm túc của .

Trong khí tràn ngập mùi t.h.u.ố.c sát trùng.

Tôi cầm kim khâu lên, cúi đầu vết thương của , hít sâu một .

"Để xem xét ," , giọng bình thản, "Trước hết hãy lo chữa cái chứng chấn động não mãn tính của . Nằm xuống."

"Tuân lệnh, bác sĩ Tô."

Anh xuống, khóe miệng tươi rói, đau vì khâu vết thương ? Không hề chuyện đó.

Tôi đeo khẩu trang, bắt đầu xỏ chỉ khâu.

Ánh đèn chiếu xuống hai chúng , một , một .

Vẫn chuyên nghiệp như vô cấp cứu đây.

Chỉ là khâu , vị trí hình như gần trái tim.

Gần đến mức thể thấy tiếng tim đập rõ ràng của .

Thình. Thình. Thình.

Khiến tai nóng bừng lên.

Trì Dã đưa về phòng bệnh, vết thương quá nặng, nhưng theo dõi 24 giờ mới xuất viện.

Loading...