Ôn Điền, với khuôn mặt đầm đìa nước mắt, nhặt lá thư lên và đặt mặt .
"Bố vợ mới, lẽ sẽ còn quan tâm đến họ nữa."
"Nếu như... thực sự vẫn còn chút lòng trắc ẩn.
"Thì hãy mang An An, mang tro cốt của chị Lâm Xảo chôn cất, để họ yên nghỉ ."
Phó Gia Phong lùi vài bước với vẻ mặt kinh hoàng.
nét chữ lá thư, giống như bóng ma quỷ ám.
Cuối cùng, vẫn thể kiểm soát , để chúng lọt tầm mắt .
9
"Ngày 29 tháng 1. An An của , bay theo cánh bướm mất ."
Sau khi cấy ghép tủy xương, An An bắt đầu sốt cao tái tái .
Cơn ho ngày càng kịch liệt, đó là ho máu.
Ngày thứ ba, bác sĩ : "Cô Lâm, cô nên chuẩn tâm lý."
Tôi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Sau khi tỉnh , bác sĩ an ủi :
"Cô Lâm, tình trạng nhiễm trùng khi cấy ghép tủy xương là chuyện hiếm gặp.
"Tình trạng nhiễm trùng phổi nghiêm trọng, nhưng ... sẽ phép màu xảy ."
Ông dối .
An An thể ăn uống gì nữa.
An An khó khăn mới thể mở miệng chuyện với .
An An đeo máy thở.
Tôi nhiễm lạnh, cảm và phát sốt.
Khi ngoài nôn, làm mất chiếc kẹp tóc hình bươm bướm đó.
Khi tìm kiếm khắp nơi, cô lao công với :
"Nó rơi xuống đất, giẫm đạp dính bẩn .
"Tôi tưởng còn ai cần nữa nên quét bỏ ."
Tôi chạy tận xe rác bên ngoài khu nhà điều trị, cố gắng lật tung thứ để tìm, nhưng thể tìm thấy nó nữa.
Bác sĩ chạy đến gọi , bảo mau chóng xem An An.
Con bé nôn máu, m.á.u đỏ tươi thấm đẫm chiếc gối.
Giống như mũi d.a.o nhuốm máu, đ.â.m thẳng tim .
Con bé nhỏ như , vẫn hề hiểu chuyện gì đang xảy với bản .
Con bé chỉ nhớ lời , rằng khi cấy ghép tủy xương, nó sẽ sớm xuất viện về nhà.
Nó khó khăn hỏi : "Mẹ ơi, con thấy khỏe.
"Có con cần viện thêm vài ngày nữa, mới về nhà ạ?"
Tôi trả lời con.
cổ họng nghẹn , thể phát bất kỳ âm thanh nào.
Con bé : "Mẹ ơi, con buồn ngủ quá, con ngủ thêm một lát nhé."
Con bé nhắm mắt , và bao giờ tỉnh dậy nữa.
Tôi làm mất chiếc kẹp tóc hình bươm bướm của An An.
An An của , bay theo cánh bướm mất .
Tôi cứ tưởng, vượt qua nửa tháng đau khổ nhất, nửa tháng dài đằng đẵng như cả năm trời.
hóa đời , cái gọi là 'đau khổ nhất', mà chỉ 'đau khổ hơn'.
Tôi mất An An .
Con gái của , bảo bối ngoan ngoãn nhất của .
Con bé rời xa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/nhung-la-thu-trong-hu-tiet-kiem/chuong-6.html.]
......
Bàn tay đang nắm chặt lá thư run rẩy ngày càng dữ dội hơn.
Phó Gia Phong lùi vài bước, như thể mắt đang xuất hiện một con mãnh thú hung dữ.
Mồ hôi lạnh trán bắt đầu chảy dọc xuống mi mắt.
Sắc mặt tái nhợt từng chút một, lắc đầu, ngừng lắc đầu.
"Lừa dối, tất cả là lừa dối... thể nào, thể nào..."
Đáy mắt đỏ hoe.
Cậu Ôn Điền đang nước mắt giàn giụa mặt bằng ánh mắt như rách toạc.
"Cô bảo với họ, sẽ tin ! Không tin! Bảo họ về đây!"
Ôn Điền chỉ lặng lẽ với đôi mắt đỏ hoe, mở ba lô .
Cô lấy Giấy chứng t.ử của An An do bệnh viện cấp năm năm , lặng lẽ nhét tay Phó Gia Phong.
Cô lên tiếng, phá vỡ sự tự lừa dối cuối cùng của :
"Họ sẽ về nữa.
"Chị Lâm Xảo và An An... qua đời ."
Khi rời , Ôn Điền để lời cuối cùng:
"Tro cốt mang đến Bắc Thị, đặt ở nhà tang lễ thành phố , ... tự lấy ."
Thân hình Phó Gia Phong loạng choạng, bước về phía lề đường.
Cậu dường như gọi Ôn Điền .
chỉ há miệng, thể phát bất kỳ âm thanh nào.
Cơ thể loạng choạng nhiều , suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.
Cậu chật vật đưa tay , bám cây xanh bên lề đường để giữ thăng bằng.
Rồi hình khom , phát tiếng nôn khan dữ dội.
Mồ hôi trán, từng giọt nhỏ xuống mặt đất.
Mãi lâu , mới đưa tay gọi một chiếc taxi trở về nhà.
Miệng vẫn ngừng lẩm bẩm: "Lừa dối... lừa dối..."
Tôi mặt , lòng đau như cắt, đành lòng thấy như thế.
Nếu An An thể thấy, chắc chắn con bé cũng bao giờ thấy trai đau khổ.
10
Phó Gia Phong trở về nhà.
Trong phòng khách, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng mặt .
Người phụ nữ trẻ bên cạnh Phó Lệ, còn ở đó.
Có lẽ là rời , hoặc lên lầu.
Anh một ghế sofa uống rượu, chai rượu bàn gần cạn.
Trước đây, vì An An dị ứng với rượu, kiên quyết cai hẳn.
Ngay cả khi , bạn bè đến thăm dịp lễ Tết, cũng cho phép họ mở rượu.
Tôi , nhiều năm uống một giọt rượu nào, giờ bắt đầu chìm men say, chỉ thấy chuyện như thể là của kiếp .
Phó Lệ uống cạn giọt rượu cuối cùng, lúc mới miễn cưỡng sang Phó Gia Phong, đang bệt ghế sofa đối diện.
"Sao , xong vở kịch ?"
Phó Gia Phong thất thần, sắc mặt trắng bệch một cách kỳ lạ.
Thằng bé vẫn ngừng lặp hai từ đó: "Kẻ lừa đảo... Kẻ lừa đảo..."
Có lẽ vì ảnh hưởng của rượu, đáy mắt Phó Lệ nhuốm màu đỏ.
Anh khẩy: "Đã bảo với con , mà con vẫn cố chấp cho bằng .
"Cái loại như cô , bọn họ..."
Phó Gia Phong đau đớn, vồ lấy thùng rác và nôn thốc nôn tháo, mồ hôi lạnh vã đầy mặt.
Dưới ánh đèn sáng rực, gương mặt càng thêm tái nhợt.