Mái tóc dài buộc cao, giống hệt như tâm trạng của lúc , y hệt một thiếu nữ đang e thẹn ngượng ngùng.
Chỉ điều, 28 tuổi , theo cách của thì là "cũng lớn tuổi đấy".
Thế mà tối nay mặt , tỏ ngây ngô khờ khạo đến thế.
Thậm chí còn chút làm .
Thang máy còn đến, tin nhắn của gửi tới : "Hôm nay tính."
Tôi: "Cái gì tính?"
Nhiêu: "Lần tới hẹn riêng, mới coi là lựa chọn A chính thức."
Nhìn màn hình, khóe môi bất giác cong lên vì .
Người ...
Trên mạng với ngoài đời thật sự khác quá.
Tôi nhắn : "Vậy tới lựa chọn B là gì?"
Cửa thang máy mở , bước trong.
Vừa cúi xuống , thấy nhắn: "Có thể đổi thành nấu bữa khuya cho em ?"
Nấu bữa khuya...
Anh đang ám chỉ điều gì trời?!!
"..."
Mặt nóng bừng lên trong nháy mắt.
11
Về đến nhà, đón lấy cái ô, liếc hỏi: "Sao mặt con đỏ thế? Dầm mưa ?"
Tôi đáp, cúi đầu lảng tránh giày.
Điện thoại rung, hỏi: "Về đến nhà ?"
"Đến ạ."
Suy nghĩ một chút, bồi thêm: "Trên đường về chú ý an nhé."
Nhiêu: "Được."
Nhiêu: "Nghỉ ngơi sớm , mong chờ tới gặp , ngủ ngon nhé."
12
Kết quả là ba ngày , gặp .
Chỉ là vẫn là hẹn hò, mà là buổi họp khởi động dự án.
Sau khi các hồ sơ thiết kế dần thiện, bên thi công nội thất sẽ sớm việc.
Nghe tổng giám đốc của bên đó coi trọng việc xây dựng nhà văn hóa , sẽ đích tham gia.
Sếp vẻ mặt hớn hở với : "Vệ Mạn, con chuẩn , phương án là do con chủ trì, con sẽ là thuyết trình, đừng để xảy sơ suất gì đấy."
Tôi gật đầu, cũng chẳng để tâm lắm.
Họp khởi động dự án thường chỉ là thủ tục thôi, chắc vấn đề gì .
Cho đến hai giờ chiều, ôm máy tính phòng họp lớn nhất công ty.
Ở cuối chiếc bàn dài, một đang lưng về phía cửa sổ sát đất.
Ánh sáng ngược chiều làm nổi bật bóng dáng cao lớn của .
Anh đang lật xem bản in của bản đề xuất chuẩn sẵn.
Tim bỗng đập nhanh một nhịp.
Dáng , mà chút quen thuộc khó tả.
Sếp thấy đến, liền nịnh nọt giới thiệu: "Nhiêu tổng, đây chính là nhà thiết kế chủ chốt của chúng , Vệ Mạn."
Người đó tiếng, khép hồ sơ chậm rãi ngước mặt lên.
Ánh nắng buổi chiều bùng nổ thành một vầng hào quang vàng rực lưng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nhieu-tong-tren-mang-anh-dau-co-nhu-vay/chuong-6.html.]
Còn , khoảnh khắc rõ mặt , m.á.u như đông cứng đột ngột sôi tNhiêu.
Nhiêu Tín!
Tổng giám đốc bên khách hàng chính là đối tượng xem mắt của !!!
Hôm nay mặc bộ vest màu xám đậm chỉn chu, cổ áo sơ mi cài kín nút cùng, còn đeo thêm một cặp kính gọng vàng.
Ánh mắt lạnh lùng, chuyên nghiệp, mang theo vẻ xa cách mà từng thấy.
Hoàn khác hẳn với đàn ông luôn chuyện phóng túng Wechat.
Vấn đề là, tối hôm đó thấy cận thị ...
Anh dậy, đưa tay , khóe miệng khẽ nhếch một nụ chuẩn mực kiểu doanh nhân: "Nhà thiết kế Vệ, hân hạnh."
Tôi máy móc đưa tay bắt.
Lòng bàn tay khô Nhiêu ấm áp, lực nắm , chạm nhẹ buông.
Hoàn tuân thủ nghi thức xã giao.
ngay lúc buông tay, Nhiêu tổng một câu: "Xin , trả lời tin nhắn chút."
Sếp ở bên cạnh vội vàng : "Ngài cứ tự nhiên, ngài cứ tự nhiên."
Thế là giây tiếp theo, điện thoại trong túi quần rung lên một tiếng nhẹ.
13
Tôi giả vờ bình tĩnh bước về phía màn chiếu.
Tranh thủ rút điện thoại .
Mở lên, quả nhiên trong Wechat một tin nhắn .
Nhiêu: "Đừng căng thẳng."
Tôi ngẩng đầu lên.
Anh đang cúi đầu lật xem bản đề xuất tay.
Đến một tia dư quang cũng chẳng bố thí cho .
Ngược , còn khẽ nhíu mày, vẻ hài lòng với nội dung bên trong.
Điện thoại rung lên.
Nhiêu: "Bây giờ lúc em, bên A tỏ chuyên nghiệp chứ."
......
Tim gan bắt đầu run rẩy: "Nhiêu tổng, ngoài đời thực chúng thể bớt diễn !"
Gửi xong, đặt điện thoại xuống góc bàn.
Tôi hít sâu một , nở nụ công nghiệp giả trân: "Chào , là Vệ Mạn, nhà thiết kế chính của dự án.
Sau đây xin mặt trình bày phương án thiết kế chuyên sâu cho Bảo tàng văn hóa Tinh Tố."
Giọng của vững hơn dự kiến.
Tôi mở trang đầu tiên và bắt đầu thuyết trình.
Đến phần "Logic tường thuật gian", giơ tay ngắt lời.
"Nhà thiết kế Vệ, về phần quy hoạch lối , đặc biệt là liên quan đến trải nghiệm nhập vai, chính bản cô thấy hài lòng ?"
Giọng điệu bình thản, ánh mắt sắc lẹm.
Tôi sững .
Đây chính là vấn đề từng than thở với trong Wechat.
Tôi phương án thứ đều , chỉ lối là vòng vèo, nhưng bên A chắc sẽ nhận .
Giờ , đây chẳng là tự cầm đá đập chân ?
Anh những , mà còn vạch trần nó ngay mặt .
Tôi đành cứng đầu : "Về phần , lát nữa sẽ tối ưu ."
Anh gật đầu, tiện tay gì đó sổ tay.