Mượn mệnh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-05 19:45:45
Lượt xem: 61
Kiếp , tài khoản của bỗng nhiên nhận bốn trăm nghìn tệ.
Chồng đó là tiền công trình của , chuyển thẻ để tạo bất ngờ cho , bảo cứ thoải mái mua sắm.
Tôi lập tức trung tâm thương mại mua ngay chiếc túi mà ưng ý từ lâu.
Thế nhưng, chỉ vài ngày khi cầm chiếc túi tay, đột ngột đổ bệnh, đứa con trong bụng cũng giữ .
Chẳng bao lâu , cũng mất mạng.
Trong khi đó, cô bạn thanh mai trúc mã bệnh nan y của chồng kỳ diệu hồi phục, thậm chí còn mang thai.
Sau khi c.h.ế.t, mới bốn trăm nghìn tệ trong thẻ thực chất là tiền Phùng Tuấn dùng để 'mượn mệnh' .
Tất cả chỉ để kéo dài mạng sống cho thanh mai trúc mã của .
Mở mắt nữa, trở về đúng một ngày khi nhận khoản tiền đó.
Muốn mượn mệnh của ? Được, thì sẽ cho các mượn cho thỏa thích!
1
Việc đầu tiên làm khi trọng sinh là chạy thẳng đến ngân hàng, tất toán bộ thẻ ngân hàng mang tên .
Ngay cả WeChat và Alipay, cũng tắt luôn tính năng nhận tiền.
Phùng Tuấn mượn mạng ? Tôi nhận bốn trăm nghìn , xem mượn bằng cách nào!
Trên bàn ăn, Phùng Tuấn đột nhiên hỏi .
"Nhiễm, thẻ của em chuyển tiền ?"
Tim khựng , nhưng vẫn bình tĩnh ứng phó.
"Dạo em liên tục nhận cuộc gọi lừa đảo, sợ họ dùng thông tin của em để vay nợ qua mạng nên em hủy hết thẻ ."
"Sao thế, chuyện gì ?"
"Không gì, tiền công trình của phát, định chuyển thẻ tạo bất ngờ cho em, ai dè thấy em nhận tiền."
Tôi cố nặn một nụ : "Cảm ơn chồng, nhưng tiền đó cứ giữ mà dùng."
Đang cạnh một đàn ông lấy mạng , vẫn giả vờ như chuyện gì xảy .
Cả đêm hôm đó tài nào chợp mắt, sáng hôm dậy với hai quầng thâm mắt rõ rệt.
"Vợ , mắt em thâm , tối qua ngủ ngon ?"
Phùng Tuấn ôm , giọng điệu rõ ràng là dịu dàng nhất, nhưng thấy rợn cả .
Ngay khoảnh khắc chạm mắt với , còn thấy gai ốc dựng ngược cả lên.
Tôi lặng lẽ đẩy : "Chắc tại hôm qua em uống nhiều cà phê quá."
"Sau bớt uống cà phê , cho sức khỏe ."
Tôi một tiếng chui tọt phòng vệ sinh.
Nhìn phụ nữ tiều tụy trong gương, nghĩ sớm ly hôn với Phùng Tuấn mới .
Trong giờ làm việc, tranh thủ tham khảo luật sư về các thủ tục ly hôn.
Tối về nhà, đang định chuyện thẳng thắn với Phùng Tuấn thì đột nhiên làm vẻ bí hiểm, kéo đến bàn ăn.
Trên bàn một thứ gì đó nhỏ như quả đồi, phủ một lớp vải đỏ.
"Mở xem ."
Tôi vô thức lùi , nhưng Phùng Tuấn chộp lấy tay kéo lật tấm vải đỏ.
"Có bất ngờ , ngạc nhiên nào!"
Dưới lớp vải đỏ, chính là bốn trăm nghìn tệ dùng để 'mượn mệnh' kiếp .
Bốn trăm nghìn tiền mặt xếp ngay ngắn tại đó, màu đỏ chói mắt.
"Thẻ của em nhận tiền, nên rút tiền mặt cho em đây, đối xử với em chứ?"
"Chẳng em từng ưng một cái túi , lát nữa lấy nó luôn !"
Một sự phẫn nộ từng dâng trào trong lồng ngực, tên Phùng Tuấn đúng là đeo bám đòi giếch mà!
Cứ ngỡ hủy hết thẻ ngân hàng và chặn cách nhận tiền, Phùng Tuấn sẽ buông tha để chuyển mục tiêu khác.
Nào ngờ, chỉ nhất quyết lấy mạng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/muon-menh/chuong-1.html.]
Tôi giận đến run , chỉ ngay lập tức cùng chếch chung.
2
Phùng Tuấn cầm lấy túi xách của , bắt đầu nhét tiền bàn trong.
Vừa nhét : "Vợ , tiền là của em hết, em thích mua gì thì mua."
Tôi lao tới giật túi: "Anh thật đấy, em bao giờ bảo là cần tiền của !"
"Tiền của tự giữ lấy , em cần!"
Sắc mặt Phùng Tuấn trở nên khó coi: "Vợ , ai chọc giận em mà em nổi giận với ?"
Tôi đổ hết tiền trong túi ngoài: "Em là em cần tiền của !"
Nhìn đống tiền nhân dân tệ vương vãi khắp sàn, Phùng Tuấn đột nhiên nổi cáu.
"Lâm Nhiễm, em phát điên cái gì thế! Anh lòng đưa tiền công trình cho em, tại em lấy! Tiền đưa thì em bắt buộc nhận!"
Nhìn bộ dạng điên cuồng chớp nhoáng đó của Phùng Tuấn, thấy sợ.
ngay lập tức, ép bình tĩnh .
"Số tiền chắc chắn cho em hết chứ? Đừng để đến lúc em tiêu hết tiếc đấy nhé?"
Sắc mặt Phùng Tuấn dịu đôi chút: "Tất nhiên là , cho em thì em tiêu thế nào là tùy em."
Tôi phòng lấy một chiếc túi lớn, nhét hết bốn trăm nghìn trong.
"Vậy em mua sắm đây, cần theo , cứ dạo một chút là kêu mệt, em thấy phiền lắm."
Ra khỏi nhà, thấy Phùng Tuấn đuổi theo, mới thở phào nhẹ nhõm.
Xem Phùng Tuấn quyết tâm mượn mệnh của . Dù tránh , cũng sẽ dùng những chiêu trò hèn hạ khác thôi.
Tôi bắt taxi thẳng đến cửa hàng 4S. Trước đó nhắm sẵn một chiếc xe, tổng chi phí lăn bánh vặn là 400.000 tệ.
Trả tiền, nhận xe, tên chủ sở hữu ghi là Phùng Tuấn.
Tôi mượn mệnh của khác, ngoài việc đưa tiền cho đối phương, thì mượn mệnh còn nhận lấy tiền đó nữa.
Kiếp , chỉ khi dùng tiền để mua túi xách, cơ thể mới bắt đầu xuất hiện những triệu chứng bất thường.
Kiếp , dùng tiền đó mua xe cho Phùng Tuấn, liệu thể chuyển đổi tà thuật mượn mệnh .
Nếu thì , còn nếu , một khi c.h.ế.t nữa, nhất định sẽ kéo hai kẻ khốn nạn đó xuống mồ cùng.
Đừng hòng đứa nào yên .
Tôi lái chiếc xe mới về nhà trong tâm trạng cực kỳ thoải mái, đỗ ngay chung cư.
Sau đó gọi điện cho Phùng Tuấn.
"Chồng ơi, xuống lầu , em bất ngờ cho đây."
Phùng Tuấn xuống lầu, thấy đang dựa chiếc xe mới mua.
"Thích ? Em mua cho lái đấy."
"Đây là em dùng 400.000 tệ đó mua ?"
" ."
Ánh mắt Phùng Tuấn ánh lên vẻ kinh ngạc, sờ lên xe.
"Vợ , thích quá!"
Tôi ghé sát tai , thấp giọng : "Em để tên đấy."
Nụ của Phùng Tuấn cứng đờ gương mặt.
Ngay giây tiếp theo, vung tay tát một cái.
"Ai cho phép cô để tên ? Cô hại c.h.ế.t !"
Nhìn phản ứng của , đặt cược đúng.
Hắn túm lấy , nhét thẳng trong xe.
"Đi đến phòng quản lý xe ngay, đổi tên cho !"
"Chồng ơi, xe để tên ?"
"Vừa nãy chẳng vui vẻ lắm , tự nhiên nổi giận thế !"