Kiếp Này Anh Đến Sớm Hơn - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-13 08:16:52
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3.
Một năm .
Thành phố bước cuối thu.
Gió lạnh bắt đầu thổi qua những con phố dài, mang theo mùi lá khô và ẩm của những cơn mưa sắp tới.
Trong một năm đó, giới kinh doanh gần như trải qua một cơn địa chấn.
Tất cả bắt đầu từ cái c.h.ế.t của Lục Nhã Huyên.
Ban đầu, ai liên hệ hai chuyện với .
những biến cố xảy quá nhanh.
Tập đoàn Thịnh Hải, đối thủ từng nuốt trọn dự án Nam Thành của Lục thị, đột nhiên điều tra tài chính. Chỉ trong ba tháng, cổ phiếu rơi thẳng xuống đáy, ban lãnh đạo bắt điều tra.
Phó tổng Tô Hiểu Nghi, gia nhập Thịnh Hải lâu, cũng kéo vòng xoáy đó.
Tin tức rằng cô tham gia thao túng tài liệu nội bộ của Lục thị. Sau đó nữa, vài cổ đông từng âm thầm rút vốn khỏi Lục thị cũng lượt gặp chuyện.
Người thì phá sản.
Người thì cơ quan điều tra gọi .
Người thì đột nhiên biến mất khỏi thương trường.
Mọi thứ diễn lặng lẽ, nhưng tàn nhẫn.
Không ai tìm thấy chứng cứ trực tiếp. trong giới kinh doanh, tất cả đều hiểu một điều.
Đằng những chuyện … là Tống Quân.
Từ cái c.h.ế.t của Lục Nhã Huyên, đàn ông đó gần như đổi .
Anh còn xuất hiện trong những bữa tiệc thương mại. Không còn tham gia những cuộc gặp gỡ xã giao.
Tue Lam Da Thu
Anh chỉ làm ba việc.
Thâu tóm.
Phá hủy.
Trả thù.
Chỉ trong một năm, cái tên Tống Quân trở thành cái tên khiến cả thương trường kiêng dè.
Không ai dám nhắc đến Lục Nhã Huyên mặt .
Cũng ai dám hỏi về những chuyện xảy .
tất cả đều , đang lượt xử lý từng .
---
Ngày đầu đông.
Nghĩa trang một ngọn đồi nhỏ ngoài thành phố.
Bầu trời xám nhạt.
Gió thổi qua những hàng cây khiến lá khô xào xạc mặt đất.
Một chiếc xe đen dừng cổng nghĩa trang.
Tống Quân bước xuống.
Anh mặc một chiếc áo khoác đen dài, dáng cao thẳng, gương mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày.
Chỉ điều.
Nếu kỹ, sẽ thấy ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
Trình Dịch phía , tay cầm một chiếc hộp bánh kem đưa cho Tống Quân.
“Chủ tịch.” Anh khẽ . “Đã chuẩn xong.”
Tống Quân gật đầu.
Hai bước lên con đường lát đá dẫn sâu trong nghĩa trang.
Gió thổi mạnh hơn.
Trình Dịch phía , im lặng. Anh hôm nay là ngày gì.
Một năm .
Cũng ngày , Lục Nhã Huyên c.h.ế.t.
Họ dừng một ngôi mộ.
Trên bia đá là một tấm ảnh. Lục Nhã Huyên trong ảnh vẫn đang mỉm .
Nụ quen thuộc, bình tĩnh và tự tin. Như thể thứ thế giới đều thể làm cô d.a.o động.
Tống Quân hiệu cho Trình Dịch rời .
Trình Dịch , lúc Tống Quân cần ai ở gần.
Tống Quân bia mộ lâu.
Gió thổi tung vài sợi tóc trán .
Ánh mắt dừng tấm ảnh.
“Anh đến .” Giọng nhẹ.
Như thể đang chuyện với một vẫn còn sống.
Anh xuống, mở hộp bánh.
Bên trong là một chiếc bánh kem nhỏ vị dâu. Đó là món Lục Nhã Huyên thích nhất.
Ngày mỗi sinh nhật cô, Tống Quân đều đặt cho cô bánh kem vị .
Tống Quân chiếc bánh một lúc. Sau đó cầm con d.a.o nhỏ, cắt một miếng.
Anh miếng bánh trong tay, một ký ức chợt hiện lên.
Mấy năm , trong căn hộ của cô.
Lục Nhã Huyên ghế sofa, ăn bánh : “Anh , bánh vị dâu là ngon nhất.”
Tống Quân khi đó chỉ cô. Ánh mắt lúc đó dịu dàng, chứa đầy sự cưng chiều. “Vì ?”
Cô . “Em . Chỉ là thích thôi.”
Tống Quân chiếc bánh mặt.
Ánh mắt khẽ tối .
“Huyên Huyên.” Anh khẽ. “Anh xử lý xong .”
Gió lạnh thổi qua. Không ai trả lời.
Anh vẫn tiếp tục . “Những đó, còn ai nữa.”
Thật .
Trong một năm , nghĩ nhiều.
Ban đầu là tức giận. Sau đó là hận. càng về … cảm giác đó dần biến thành một trống lớn.
Một trống gì thể lấp đầy. Mỗi khi về nhà, còn ai chạy đến ôm . Mọi thứ xung quanh dần mất ấm.
Anh đưa miếng bánh lên, ăn một miếng.
Kem dâu ngọt. Ngọt đến mức đắng.
Anh ăn thêm một miếng nữa.
Không qua bao lâu, chiếc bánh nhỏ vơi một nửa.
Tống Quân vẫn ăn chậm. Như thể đây là một bữa ăn bình thường.
nếu kỹ sẽ thấy.
Bàn tay run. Bởi vì trong chiếc bánh đó.
Có thuốc. Một loại t.h.u.ố.c ngủ cực mạnh.
Đủ để khiến một bao giờ tỉnh nữa.
Trình Dịch phía xa thấy thứ.
tiến lên. Không ngăn .
Bởi vì hiểu. Không ai thể ngăn Tống Quân lúc .
Chiếc bánh cuối cùng cũng hết. Tống Quân đặt chiếc hộp trống xuống đất.
Gió lạnh thổi qua nghĩa trang.
Anh dựa bia mộ, ánh mắt lên bầu trời xám.
Ý thức bắt đầu chậm . Thuốc phát tác nhanh.
Mí mắt dần nặng xuống. Trước khi tầm mờ , khẽ đầu tấm ảnh bia mộ.
Giọng thấp đến mức gần như hòa gió.
“Huyên Huyên… đến tìm em.”
Một lúc , cơ thể chậm rãi trượt xuống bên cạnh bia mộ.
Đầu tựa phiến đá lạnh. Như thể chỉ đang ngủ.
Gió vẫn thổi qua nghĩa trang. Lá khô rơi xuống quanh hai .
Tấm ảnh bia mộ vẫn đang mỉm .
Còn đàn ông từng khiến cả giới kinh doanh sợ hãi nhất.
Lúc , chỉ yên lặng bên cạnh cô.
4.
Ánh sáng chói chang xuyên qua rèm cửa.
Lục Nhã Huyên khẽ nhíu mày. Mí mắt cô nặng trĩu, đầu óc vẫn còn choáng váng như trải qua một giấc mơ dài và hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/kiep-nay-anh-den-som-hon/chuong-2.html.]
Cô chậm rãi mở mắt.
Trần nhà quen thuộc hiện tầm . Một chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh ánh nắng buổi sáng.
Cô sững . Trong vài giây, cô chỉ yên, nhúc nhích.
Bởi vì căn phòng … quá quen thuộc.
Đây là phòng ngủ trong căn hộ của cô ba năm .
Không căn biệt thự nơi cô chuyển đến ở cùng Tống Quân khi hai định ngày cưới.
Mà là căn hộ cũ. Nơi cô từng sống một trong những năm đầu lập nghiệp.
Tim cô đập mạnh.
Lục Nhã Huyên bật dậy. Ánh mắt cô quét khắp căn phòng.
Tủ sách. Chiếc bàn làm việc. Bức tranh treo tường.
Tất cả đều giống hệt trong ký ức ba năm .
Không. Không giống.
Mà là… chính nó.
Cô bước xuống giường. Chân chạm đất, đầu óc bỗng cuồng.
Một loạt ký ức đột nhiên ùa về.
Tầng mười.
Lan can lạnh lẽo.
Cơ thể rơi xuống .
Tiếng gió rít bên tai.
Sau đó là bóng tối.
Rồi…
Nghĩa trang.
Chiếc bánh kem vị dâu.
Tống Quân mộ cô.
Cảnh tượng đó hiện lên rõ ràng đến mức khiến tim cô thắt .
Lục Nhã Huyên đưa tay ôm đầu.
“Không…” Cô lẩm bẩm. “Không …”
Cô nhớ rõ. Cô c.h.ế.t.
Rơi từ tầng mười. C.h.ế.t cùng đứa con trong bụng.
Còn Tống Quân… cũng c.h.ế.t. Ngay bên cạnh mộ cô.
nếu thì… ánh mắt cô đột nhiên dừng chiếc đồng hồ đặt bàn.
Ngày tháng hiển thị màn hình điện tử.
Ba năm khi chuyện xảy .
Cả cô cứng . Tim đập mạnh đến mức gần như đau nhói. Cô bước nhanh tới, cầm chiếc điện thoại bàn.
Mở màn hình.
Ngày.
Tháng.
Năm.
Tất cả đều chỉ về cùng một thời điểm.
Ba năm khi cô c.h.ế.t.
Lục Nhã Huyên yên lâu. Sau đó cô từ từ xuống ghế.
Hai tay siết chặt điện thoại.
Một ý nghĩ dần hình thành trong đầu cô.
Cô… sống .
Không giấc mơ. Không ảo giác.
Cô thật sự trở ba năm .
Trước khi tất cả xảy . Trước khi Lục thị sụp đổ. Trước khi Tô Hiểu Nghi phản bội cô.
Và cũng… khi cô và Tống Quân yêu .
Cô chậm rãi nhắm mắt.
Trong đầu hiện lên hình ảnh cuối cùng của .
Người đàn ông bia mộ. Ăn từng miếng bánh kem. Rồi dựa bia mộ cô.
Nhắm mắt .
Một cơn đau nhói dâng lên trong lồng ngực.
Lục Nhã Huyên khẽ siết tay.
“Tống Quân…” Cô thì thầm.
Trong kiếp , cô luôn nghĩ là mạnh mẽ hơn.
Là . Là bảo vệ công ty. Bảo vệ thứ.
Còn chỉ phía , lặng lẽ giúp đỡ.
đến cuối cùng, gười thể buông bỏ là . Anh trả thù tất cả những kẻ hại cô.
Sau đó… theo cô.
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.
Hối hận. Đau đớn. Và cả… bất lực.
Nếu khi đó cô cẩn thận hơn. Nếu cô tin nhầm . Nếu cô để chuyện xảy …
Có lẽ thứ khác.
Lục Nhã Huyên mở mắt. Ánh mắt dần trở nên bình tĩnh.
Nếu ông trời cho cô một cơ hội nữa. Cô sẽ để lịch sử lặp .
Cô dậy bước tới cửa sổ, kéo rèm .
Ánh nắng buổi sáng tràn căn phòng.
Thành phố phía vẫn nhộn nhịp như ngày. trong mắt cô, thứ khác.
Ba năm.
Cô ba năm để đổi tất cả. Cô nhớ rõ những chuyện sẽ xảy .
Những dự án nào sẽ thất bại. Những nào sẽ phản bội. Những ai đang âm thầm chờ cô sụp đổ.
Lần , cô sẽ cho họ cơ hội.
Bàn tay Lục Nhã Huyên chậm rãi siết .
“Kiếp …” Cô khẽ . “Những gì thuộc về … sẽ giữ lấy. Những từng hại … sẽ tha.”
Cô dừng một chút. Trong đầu hiện lên gương mặt của Tống Quân. Người đàn ông luôn phía cô.
Ít . Lạnh lùng.
mỗi khi cô đầu , luôn ở đó.
Rồi ký ức cuối cùng của kiếp chợt ùa về.
Nghĩa trang vắng lặng. Gió thổi qua những hàng cây.
Người đàn ông mặc áo khoác đen mộ cô, mở chiếc bánh kem vị dâu mà cô thích nhất.
Anh ăn từng miếng, chậm. Như thể đó chỉ là một buổi tối bình thường.
Cho đến khi dựa bia mộ.
Khẽ một câu. “Huyên Huyên… đến tìm em.”
Lồng n.g.ự.c Lục Nhã Huyên chợt đau nhói.
Cô siết chặt tay. Hơi thở khẽ run lên.
“Tống Quân…” Cô gọi tên khẽ.
Giống như sợ ký ức đó tan biến. “Anh ngốc thật… vì em mà làm đến mức đó…”
Cô khẽ . nụ đó chua xót đến mức gần như vỡ vụn.
Nếu khi đó cô còn sống. Nếu cô sẽ làm …
Cô nhất định sẽ để đến bước đó.
Lục Nhã Huyên đưa tay che mắt.
Vai khẽ run.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở khẽ của cô.
Một lúc lâu , cô mới chậm rãi hạ tay xuống.
Ánh mắt vẫn còn đỏ. dần bình tĩnh .
Cô ngoài cửa sổ. Giọng khẽ.
“Tống Quân, kiếp … em sẽ để c.h.ế.t vì em nữa.”
Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang thức dậy.
Không ai rằng, từ khoảnh khắc . Số phận của nhiều .
Đã bắt đầu đổi.