Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1292: Anh Thật Sự Không Nhớ Em Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-17 03:32:04
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ đang ở ư?

Khi Lục Dạ Minh kịp trả lời, bỗng cảm thấy một cánh tay từ phía vươn tới, nhéo mạnh eo .

“…”

Lục Dạ Minh đáp lời với vẻ mặt chút biểu cảm.

- Bà .

Mộ Dung Kiến Thành hừ một tiếng, lập tức bỏ để đuổi theo. Thấy ông rời , Bắc Nguyệt Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.

- Con trai, làm lắm!

Lục Dạ Minh bà bằng một ánh mắt đầy kỳ lạ.

Bắc Nguyệt Vũ ngây , bà đầu và nhận rằng Mộ Dung Kiến Thành thực vẫn hẳn. Ông đang ngay phía , trừng mắt bà chằm chằm.

Mộ Dung Kiến Thành khoác chiếc áo măng tô đen, bên trong là áo sơ mi xám cùng quần tây đen. Năm nay ông 43 tuổi, toát lên trọn vẹn sức hút của một đàn ông từng trải. Vì nắm giữ quyền lực tối thượng từ khi còn trẻ, khí chất của ông càng thêm phần uy mãnh, tựa như một con sư t.ử đực đầy quyền uy và thống trị.

Giờ đây, ông sừng sững ngay mặt, đôi mắt hình hạnh nhân găm chặt gương mặt Bắc Nguyệt Vũ, ánh mắt lạnh lẽo và đầy vẻ đe dọa.

Người phụ nữ ... dám cả gan trêu đùa ông !

Đã 23 năm . Khoảng thời gian quả là quá dài.

Và giờ đây, cuối cùng ông cũng tóm bà.

Lần ... ông nhất định sẽ ...

Mộ Dung Kiến Thành còn kịp nghĩ xem sẽ làm gì, thì Bắc Nguyệt Vũ dang rộng vòng tay, chạy ào về phía ông.

- Ông xã!

Bà cất tiếng gọi ông bằng một giọng điệu ngọt ngào đến mức khiến Mộ Dung Kiến Thành bỗng thấy tê dại cả vùng eo.

Khi bà lao lòng ông, theo bản năng, ông liền vòng tay ôm lấy eo bà. Bắc Nguyệt Vũ liền nhảy phắt lên, hai tay ôm chặt lấy cổ ông, đôi chân thì quấn quanh thắt lưng ông.

- Ông xã, lâu quá nhỉ! Em nhớ nhiều lắm, nhớ em ?

Chẳng hiểu , Mộ Dung Kiến Thành bỗng nhớ chuyện của nhiều năm về - cái thời mà bà vẫn còn ngưỡng mộ ông và nhất quyết ép ông cưới bà làm vợ.

Trong hai tháng đầu của cuộc hôn nhân , bà luôn tỏ vô cùng nồng nhiệt. Hễ cứ ai ở xung quanh là bà bám dính lấy ông như hình với bóng.

Hồi đó, ông còn trẻ và tràn đầy sinh lực, còn bà thì là hiện của sự quyến rũ, lúc nào cũng quấn quýt bên ông rời. Mặc dù ông chẳng năng gì nhiều, đôi khi thậm chí còn mắng mỏ bà, nhưng thực , trong lòng ông thầm thích thú vô cùng.

Bà m.a.n.g t.h.a.i chỉ ba tháng hai kết hôn.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, nhưng dường như bà chẳng hề đổi chút nào.

Cứ như thể suốt những năm tháng , chẳng chuyện gì từng xảy .

Mộ Dung Kiến Thành nắm lấy eo bà, đẩy bà trong khi quát lớn.

- Mau xuống khỏi !

Bắc Nguyệt Vũ chớp chớp đôi mắt đầy vẻ đáng thương.

- Em , em ở bên chồng mãi mãi cơ.

Vừa , bà còn cố tình uốn éo cái eo của . đột nhiên bà khựng giữa chừng, c.ắ.n nhẹ môi Mộ Dung Kiến Thành bằng đôi mắt lấp lánh.

- Chồng , giấu vũ khí lợi hại nào trong quần đấy?

Mộ Dung Kiến Thành c.ắ.n chặt má trong, thầm mắng bà trong bụng: Cái con hồ ly tinh chuyên quyến rũ khác !

Bà vẫn trơ trẽn như ngày nào!

Tại đó nhiều hiện diện, bao gồm cả đội quân hoàng gia và cả con trai của họ - Dạ Minh. Vốn là trọng lễ giáo truyền thống, Mộ Dung Kiến Thành chẳng đời nào công khai bàn tán về những chuyện riêng tư thầm kín như thế, nhất là khi ông cái tuổi xế chiều . Thế mà con hồ ly tinh chẳng chịu buông ông , thậm chí còn cố tình trêu ghẹo ông ngay lúc . Cô thực sự nghĩ rằng vẫn còn đang ở độ tuổi xuân thì ?!

thật là quá quắt!

Chứng kiến ​​cảnh tượng , Lục Dạ Minh cảm thấy chút buồn . Mẹ của quả là một thú vị.

- Chúng thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1292-anh-that-su-khong-nho-em-sao.html.]

Lục Dạ Minh cùng đội quân hoàng gia rời .

Sau khi hết, sắc mặt Mộ Dung Kiến Thành trở nên tối sầm .

- Bắc Nguyệt Vũ, sẽ chỉ nhắc một cuối cùng thôi đấy. Mau xuống ngay!

Vừa dứt lời, Bắc Nguyệt Vũ ôm lấy khuôn mặt ông, đặt một nụ hôn lên đó.

- Lão già, hết , vẫn còn diễn kịch, giả bộ nghiêm túc làm gì chứ?

"…"

Đây là đầu tiên Mộ Dung Kiến Thành gọi là "lão già", ông cứng họng, chẳng thốt nên lời.

 "…"

Bắc Nguyệt Vũ hất nhẹ đầu, chiếc mũ đầu bà rơi xuống đất, để lộ suối tóc dài bồng bềnh thoát khỏi sự kìm hãm. Sau ngần năm, dường như bà chẳng hề già chút nào. Làn da bà vẫn trắng ngần, rạng rỡ; đôi mắt vẫn lấp lánh tựa trời, và bà vẫn thừa sức làm say đắm, hút hồn bao đấng nam nhi.

- Anh thực sự chẳng nhớ em chút nào ? Đồ lão già , em sẽ c.ắ.n c.h.ế.t cho mà xem! - Bắc Nguyệt Vũ ôm lấy cổ ông, khẽ c.ắ.n khóe môi ông.

Bị bà c.ắ.n một cái, huyết dịch trong Mộ Dung Kiến Thành bỗng trào dâng mãnh liệt. Quả thực, mối quan hệ giữa ông và bà luôn là sự đan xen phức tạp giữa yêu và hận.

Năm xưa, bà gây cho ông bao rắc rối?

Bà suýt chút nữa khiến ông đ.á.n.h mất cả giang sơn xã tắc.

Minh Nhi bỗng dưng mất tích, các vị công tước trong nước A đang chực chờ cơ hội thâu tóm quyền lực; ông suýt chút nữa phụ lòng các bậc tổ tiên.

- Thôi , sẽ mắc bẫy của cô thêm nào nữa . Nếu thực sự nhớ , năm xưa cô chẳng bỏ như thế. Nếu thực sự nhớ , làm thể nhẫn tâm trở về thăm dù chỉ một ? Ta thấy những năm qua cô sống khá ung dung tự tại đấy chứ.

Bắc Nguyệt Vũ bĩu môi.

- Là phụ em mà! Khi em đang mang thai, chạy phòng của Đông Phương Uyển Thanh, thậm chí còn định lập cô làm phi tần nữa chứ!

Khi ký ức cũ ùa về, đôi mắt Bắc Nguyệt Vũ bỗng bùng lên ngọn lửa giận dữ.

Mộ Dung Kiến Thành mím chặt môi, nét mặt cũng lộ rõ ​​vẻ bất mãn.

- Em rõ ràng ngay từ khi kết hôn với . Em sẽ bao giờ dung thứ cho sự hiện diện của bất kỳ phụ nữ nào khác. Em sẽ bao giờ chia sẻ đàn ông của với bất cứ ai; nếu phụ lòng em, em sẽ đá thật xa và vui vẻ với những đàn ông khác!

Mộ Dung Kiến Thành siết chặt eo bà, chỉ bóp gãy nó . Người phụ nữ quả là một kẻ vô tâm!

- Cô đúng là một đàn bà đanh đá, một kẻ ghen tuông mù quáng! - Ông quát bà.

Ánh mắt Bắc Nguyệt Vũ khẽ chuyển, bà bỗng nhiên còn giận dữ nữa mà vòng tay ôm chặt lấy cổ ông.

- Sao nào? Anh ngủ với Đông Phương Uyển Thanh ? Cô trông vẻ ngây thơ trong sáng bên ngoài, nhưng khi lên giường với thì lẳng lơ trơ trẽn lắm ?

- Bắc Nguyệt Vũ! - Mộ Dung Kiến Thành ngăn bà thêm.

- Đừng tưởng rằng sẽ mãi nuông chiều và để cô làm gì thì làm. Uyển Thanh là loại phụ nữ như thế, cô đừng ăn hồ đồ về cô !

Bắc Nguyệt Vũ ông, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Sau đó, bà nhắm mắt và hôn ông.

Bà cứ như một chú cún con , hôn c.ắ.n nhẹ lên môi ông. Mộ Dung Kiến Thành khẽ cau mày vì đau; ông thực sự căm ghét con hồ ly tinh - kẻ m.á.u ghen tuông cực kỳ dữ dội. Chuyện các Hoàng đế phi tần là lẽ thường tình, nhưng hễ là ông, chỉ cần ông gần bất kỳ phụ nữ nào là bà nổi cơn ghen.

Với cái tính ghen tuông vặt vãnh như thế, làm ông dám nảy ý định nạp thêm bất kỳ phụ nữ nào khác nữa chứ?

Thuở ban đầu, mỗi khi bà giận dỗi, ông thường chẳng thèm bận tâm, cứ thế bỏ sang thư phòng ngủ. Thấy ông bỏ , bà chạy theo ôm lấy ông và tìm cách dỗ dành. Bà sẵn sàng làm bất cứ điều gì giường để chiều lòng ông.

Mỗi khi ông, đôi mắt bà ánh lên vẻ lấp lánh; ông thực sự thích ngắm ánh mắt đầy vẻ sùng bái của bà. Mỗi hai giận hờn, phần thắng bao giờ cũng thuộc về ông. Sở dĩ như là vì mỗi khi ông lưng bỏ , bà luôn là chịu nhượng bộ . Lần nào cũng thế, cuộc giận hờn đều kết thúc giường.

Thế nhưng, đến một ngày , bà bỗng đổi. Có lẽ là vì ông nạp Đông Phương Uyển Thanh làm phi tần. Ngày hôm đó, bà tựa như trở thành một con khác. Bà ném tung thứ xung quanh, mắng nhiếc ông thậm tệ, đôi tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m giáng xuống ông.

Khi ông lưng bước , , bà còn chạy theo níu kéo nữa. Bà chỉ gục xuống nền đất, nức nở đến xé lòng mà chẳng còn màng đến bất cứ điều gì.

Kể từ ngày trở , bà bắt đầu đối xử với ông một cách lạnh nhạt.

Bà vẫn đang m.a.n.g t.h.a.i và trở nên vô cùng trầm lặng. Mỗi đêm khi cùng chăn gối, ông kìm lòng mà ân ái cùng bà. Thế nhưng, bà chỉ bật dậy và bảo ông hãy tìm một cung nữ nào đó để thỏa mãn những nhu cầu của .

Trong vài tháng đầu của cuộc hôn nhân, chính bà là luôn dỗ dành và chăm sóc ông chu đáo, khiến ông từ lâu quen với sự chiều chuộng .

Sự thờ ơ đột ngột của bà thực sự khiến ông sửng sốt; ông thể nào thích nghi nổi. Tuy nhiên, vì quá coi trọng lòng kiêu hãnh của bản , ông nhất quyết chịu hạ xuống để làm lành với bà.

Loading...