Di động-chan cảm thấy một cuộc sống mới ở cửa hàng di động mới , loại cảm giác thoải mái hạnh phúc nó từng cảm nhận , mỗi ngày đều sẽ bạn bè chuyện với nó, mỗi ngày đều sẽ mấy đàn quở trách nó chút an phận nào. Quan trọng nhất là, mỗi ngày đều thể thấy tai -san.
Nghĩ tới đây, di động-chan cảm thấy mặt chút nóng, hơn nữa nơi n.g.ự.c trái dường như gì đó đang mạnh mẽ nhảy . Xoa xoa trái tim đập mãnh liệt ngừng, di động-chan đột nhiên nghĩ đến hình như lâu , lúc mà nó vẫn còn quen với bộ sạc điện, lúc cũng giống như bây giờ, chính là mỗi ngày đều buồn tẻ, đồng thời cũng bất cứ lúc nào bất cứ nghĩ đến bộ sạc điện cảm giác như thế cả. Có thể, lúc quen bộ sạc điện căn bản là tình cảm yêu thích mà chỉ là một loại ỷ a!
Nắm c.h.ặ.t t.a.y , di động-chan quyết định đến lời tạm biệt với tai -san quan tâm chăm sóc nó mấy hôm nay. Di động-chan rằng, ngày hôm nay nó khỏi cửa hàng di động cũng chính là khỏi điện thoại bàn phím và tai -san. Những đàn ở cửa hàng trực tiếp đến nó, nhưng vẫn thể tin tức. Ngày hôm nay, sẽ điện thoại di động mới thế nó ở vị trí , sẽ điện thoại di động mới thế bên cạnh tai -san.
Mà kỳ thực cũng tính là thế nó nhỉ? Dù nó mời là kẻ thế cho những cái điện thoại di động , hiện tại chỉ là trở đúng vị trí của nó thôi. Di động-chan cúi đầu khó chịu. Kỳ thực, di động-chan vẫn tiếp tục đợi ở cửa hàng , bởi vì nó nỡ rời xa tất cả thứ ở nơi , nhưng di động-chan rõ, cửa hàng đối với nó mãi mãi cũng chỉ là một nơi qua đường. Coi như chính cũng những nơi nay thiết cỡ nào chăng nữa, nó vĩnh viễn cũng thể tiến , bởi vì chính nó là một vật thế.
“Di động-chan!”
Di động-chan ngẩng đầu lên liền thấy tai -san phía , cái ánh mắt nó từng thấy qua ở tai -san, nhưng khiến nó hoảng sợ, mà chỉ là cảm giác như thôi. Vào lúc , một như ở bên cạnh nó, thật là !
Thời điểm thứ nhất cảm thấy khổ sở, chính tai -san ở bên cạnh an ủi nó, đó đem nó đến cửa hàng , nếu dùng như lời thoại cẩu huyết để , thì chính là tai -san cho nó một sinh mạng mới.
“Đang nghĩ gì?” Tai -san xuống bên cạnh di động-chan, di động-chan đầu óc vẫn còn đang phiêu du ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-su-cua-di-dong/chuong-4.html.]
Di động-chan lắc lắc đầu, đó mới lên tiếng: “Tai -san mà”
“Biết cái gì?” Tai -san cố ý tỏ vẻ cái gì cũng , nghiêng đầu di động-chan.
“Ngươi , việc rời ngay. Ta còn nhớ lúc bắt đầu, chờ tìm cửa hàng mới liền . Có điều, nghĩ tới tai -san đúng lúc cho một cửa hàng mới, cũng mặc định rằng sẽ vẫn ở cửa hàng mà tiếp tục chờ đợi; đến mặt của cũng rõ là thể nào (giống như câu “dùng đầu gối/lưng cũng suy nghĩ , diễn tả một vấn đề hết sức đơn giản), dù cũng chỉ là vật thế!” Di động-chan xong liền nghẹn ngào, thật sự, thật sự rời cửa hàng , rời ….tai -san.
Tai -san di động-chan như thì chút đau lòng, đột nhiên một cảm giác kích động điên cuồng, cho di động-chan ở nơi , mặc kệ trả giá cũng làm cho ở bên .
“Ngươi rời ? Nếu như , ngươi cứ ở cửa hàng , sẽ ngươi nghĩ biện pháp.”
Tỏa ánh sáng chói mắt, khiến khác rời mắt nổi! Đây chính là cảm giác của di động-chan khi câu của tai -san.
“Vậy sẽ mang thêm phiền toái cho ngươi a, nỡ, thế nhưng,.. Ta vẫn là nên rời thôi!” Di động-chan cảm thấy vui, nó nỡ, là vì cửa hàng , mà là vì tai -san.
Tai -san lắc lắc đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y di động-chan, kiên định với nó: “Tin ở !”
Sau đó, di động-chan tất nhiên sẽ lựa chọn tin tưởng tai -san !