Văn Tê ông , chỉ bên bếp lò trông chừng ngọn lửa.
Tôi chắn phía , giọng lạnh lùng: - Ông còn tới đây làm gì?
Mã Hội Sơn im lặng một lúc thở dài: - Ta tính sai .
- Tất nhiên là ông tính sai .
- Cô âm hồn bình thường. - Ông lão về phía Văn Tê - Trên cô tâm nguyện của Táo quân, thở nhân gian duy trì, đóng đinh cũng tán . Thẩm Tri Nghiễn, vẫn câu cũ, và ma khác đường, cứ thế mãi, ngọn lửa mệnh của sẽ chống đỡ nổi .
Tôi siết chặt tay, gì.
Văn Tê lên tiếng: - Cũng là còn con đường nào khác.
Mã Hội Sơn cô .
- Chỉ cần lửa bếp tắt, thở con dứt, em vẫn thể ở . - Giọng Văn Tê lớn nhưng vững vàng - Em mượn thở nhân gian, nhất thiết dính chặt .
Tôi ngẩn , đầu cô : - Thật ?
- Thật. - Cô - Chỉ là rời lửa quá lâu, cũng thể hồ đồ như dạo nữa.
Mã Hội Sơn nhíu mày: - Cô thể trụ bao lâu?
- Trụ bao lâu, là tùy việc tiệm còn mở bao lâu. - Văn Tê .
Gian bếp yên tĩnh trong chốc lát.
Tôi chợt hiểu ý của cô .
Không dựa ngọn lửa mệnh của để giữ cô , mà là dựa cái tiệm , dựa làn trắng bốc lên mỗi sáng sớm, dựa từng lồng bánh bao, từng nồi sữa đậu nành mà khách mua, dựa việc nhớ thương bát cơm nóng hổi . Khói lửa tắt, cô vẫn còn nơi để về.
Đây chẳng là con đường viên mãn nhất, nhưng là một con đường.
Tôi ngẩng đầu Mã Hội Sơn: - Nghe thấy chứ?
Ông lão hồi lâu, cuối cùng chỉ : - Tự suy nghĩ cho kỹ, cô ở , thì cũng sống cho , đừng ngày nào đó chạy lên sân thượng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/chu-tiem-com-la-mot-con-ma-dep-trai/chuong-16.html.]
...
Tôi đáp.
Mã Hội Sơn rời , đến cửa dừng : - Năm đó bà nội cầu xin, là cầu cho , cơm ăn, nhớ thương. Chứ cầu cho dấn chốn âm dương.
Nói xong, ông thật.
Tôi tại chỗ, sống mũi cay cay, mất một lúc lâu mới hồn.
Chân trời hửng sáng, ngoài ngõ bắt đầu những dậy sớm qua . Tôi kéo cửa cuốn lên , bếp, rửa nồi, múc nước, nhào bột, trộn nhân. Mọi động tác nối tiếp , thành thục thể thành thục hơn.
Văn Tê trong màn nước, hình bóng vẫn nhạt nhòa nhưng vững vàng hơn đêm qua nhiều.
Tôi cho lồng bánh bao đầu tiên lên bếp, đậy nắp đầu cô : - Sau canh giữ thế nào?
- Như đây thôi. - Cô - Anh bán hàng phía , em làm ở phía , tiệm để nguội lạnh.
- Vậy già thì ?
- Anh già , em vẫn canh giữ. - Văn Tê , ánh mắt đỗi bình yên - Đợi đến khi thực sự nổi nữa, em sẽ đưa chặng đường kế tiếp.
Nghe xong, bất giác mỉm .
Lần là nụ khổ, cũng chẳng gồng , mà là nụ khi tảng đá trong lòng cuối cùng dỡ bỏ. Tôi đưa tay lau mặt, mặt cô , khẽ : - Được, em canh giúp nồi sữa đậu nành ngày mai .
Văn Tê gật đầu.
Xửng hấp nhanh chóng bốc lên tiếng "xì xì
Ham T.ử còn nữa, bà nội cũng , nhiều thứ giữ . Thế nhưng ít nhất ngay lúc , trong bếp lửa, trong tiệm , khi trời sáng vẫn sẽ khách đẩy cửa bước , gọi một câu: "Ông chủ, cho hai lồng bánh bao".
Tôi làn nước, bỗng nhiên hiểu .
Thứ thực sự giữ Văn Tê nhân gian là cái tiệm , cũng chỉ là chiếc bếp lò cũ kỹ .
Mà là câu của đứa trẻ cô đơn năm nào, khi bên bếp lò năm .
Em đừng , ở ăn bữa cơm với .