xứng đáng với sự tha thứ của !
Lâm Kiến Sơ khẽ nhếch môi khi thấy bộ dạng của hai mặt. là nồng nặc mùi " xanh".
Bạch Vũ rõ ràng rõ hơn ai hết rằng Lục Chiêu Dã tốn bao công sức tìm kiếm viên kim cương xanh vì cô luôn sưu tập đủ bộ đá quý các màu, đặc biệt là sắc xanh
tinh khiết nhất. Ở kiếp , viên kim cương cũng trao cho cô đúng ngày sinh nhật như một minh chứng cho tình yêu "duy nhất". Và giờ đây, viên đá mài giũa tỉ mỉ, đang tỏa sáng đắc ý cổ tay của Bạch Vũ.
Thật đáng tiếc cho một viên đá quý
đeo tay sai .
Lâm Kiến Sơ giật khóe miệng, giọng điệu
xa lạ và đầy mỉa mai: "Cô cần cố tình nhấn mạnh rằng tặng nó
cho cô . Cô cứ việc đeo nó , bộ cô sợ sẽ cướp thứ đồ thừa đó chắc?"
Lông mày của Lục Chiêu Dã lập tức nhíu , lộ vẻ vui: "Kiến Sơ, cô chuyện kiểu gì ? Bạch Vũ chỉ là quan tâm đến cô thôi. Cô mai là sinh nhật cô nên mới đặc biệt tới đây để hóa giải
hiểu lầm..."
"Hóa giải?" Lâm Kiến Sơ ngắt lời, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết, "Quan tâm bằng cách khoe khoang
những thứ vốn dĩ đ.á.n.h đổi bằng sự phản bội ? Lục Chiêu Dã, và cô thật khiến cảm thấy buồn nôn."
Lục Chiêu Dã sượng sùng, định tiến lên nắm lấy tay cô để giải thích, nhưng Lâm
Kiến Sơ lùi một bước đầy chán ghét. Cô thẳng mắt ,
từng chữ thốt đều mang theo sức nặng của sự tuyệt
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-lam-kien-so-luc-chieu-da-hrmk/chuong-71-anh-vinh-vien-khong.html.]
tình: "Lục Chiêu Dã, đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa. Anh vĩnh viễn
xứng đáng nhận sự tha thứ của , dù là ở kiếp bất cứ kiếp nào khác. Hãy mang theo món quà của và biến khỏi tầm mắt của ."
Dứt lời, cô dứt khoát xoay rời , để mặc hai họ đó với gương mặt biến dạng vì hổ và tức giận. Cô
còn thời gian để lãng phí với hạng , vì chiều nay, cô còn một cuộc hẹn quan trọng hơn nhiều: Đưa Kỷ Hàn Tiết về gặp — bà Mỹ Quyên.
Trong khi đó, tại bệnh viện, bà Mỹ Quyên đang thẫn thờ cửa sổ. Kể từ khi chuyện Lâm Thành Nguyệt phản bội và sự xuất hiện của con Bạch Vũ, bà suy sụp nhiều.
Lâm Kiến Sơ bước , nhẹ nhàng nắm lấy tay . Cô vốn là phụ nữ hiền hậu, nhu mì, cả đời chỉ chăm
sóc chồng con nên khi phản bội, bà gần như mất điểm tựa.
"Mẹ, đừng buồn vì những kẻ xứng đáng nữa. Mẹ cho bọn họ thấy vẫn sống ?" Lâm Kiến Sơ nhỏ giọng an ủi.
Bà Mỹ Quyên con gái, trong
mắt hiện lên tia đau đớn nhưng cũng chút kiên định hơn: "Kiến Sơ, xin vì để con gánh vác nhiều như . Mẹ sẽ cố gắng... Mẹ thể để con chiến đấu một
."
lúc , tiếng gõ cửa vang lên. Lâm Kiến Sơ mỉm , cô đàn ông sẽ đổi
TRẦN THANH TOÀN
khí u ám đến. Kỷ Hàn Tiết
trong bộ trang phục chỉnh
tề, tay cầm bó hoa và quà tặng, sải bước tiến .
Sự xuất hiện của lính cứu hỏa với khí chất chính trực và ấm áp khiến bà Mỹ Quyên khỏi ngỡ ngàng. Đây chính là " chồng
chớp nhoáng" mà con gái bà chọn để đối đầu với sóng gió nhà họ Lâm.