Tôi đặt điện thoại xuống, mở máy tính, tra kỹ lịch bay của Trình Viễn Châu trong gần một năm qua.
Không tra thì thôi, tra mới thấy kinh hoàng.
Chặng bay Hàng Châu Tam Á, trong nửa năm bay tổng cộng mười hai .
Theo lịch trình luân phiên thông thường, mỗi tháng chỉ bay tối đa hai cùng một chặng.
Vậy mà bay ba , bốn , thậm chí hai tháng bay tới năm .
Lịch sử đổi ca cho thấy, chủ động đổi ca với đồng nghiệp ít nhất bảy .
Tất cả đều chuyển sang chặng bay Hàng Châu – Tam Á.
Tôi kiểm tra lịch nghỉ phép của .
Mỗi hạ cánh xuống Tam Á đều là lúc hai giờ chiều.
Theo quy định, thể chọn bay chuyến nội bộ của hãng để về căn cứ ngay trong ngày, hoặc nghỉ một đêm ở khách sạn thỏa thuận tại địa phương hôm mới bay về.
Lần nào cũng chọn ở một đêm.
Mười hai , nào cũng cố tình ở thêm một ngày.
Tôi tìm xem các hóa đơn đặt phòng khách sạn theo thỏa thuận của hãng hàng .
Hệ thống của kiểm soát viên lưu vốn quyền truy cập đơn đặt khách sạn.
mật khẩu email công việc của Trình Viễn Châu thì – hồi mới cưới, nhờ xử lý giúp mấy tờ hóa đơn thanh toán.
Anh vẫn đổi mật khẩu.
Trong hòm thư, mỗi ở Tam Á qua đêm đều email xác nhận từ khách sạn.
Phòng tiêu chuẩn, giá ưu đãi bốn trăm hai mươi tệ.
Thế nhưng trong bảng kê thẻ tín dụng, mỗi chi phí khách sạn lên tới tám trăm bốn mươi tệ.
Hai phòng.
Vậy phòng còn dư mỗi đó là của ai?
Tôi lượt chụp màn hình từng tư liệu một.
Lưu trữ tất cả một thư mục mã hóa.
Mật khẩu chính là mã kiểm soát viên của .
03
Trong ba ngày Trình Viễn Châu bay đến Tam Á, lật tung cả căn nhà lên.
Không kiểu lật tung trong điên loạn.
Mà là kiểu kiểm tra giống như cách một kiểm soát viên rà soát đường bay – hệ thống, bình tĩnh, bỏ sót bất kỳ góc c.h.ế.t nào.
Trong ngăn kéo phòng làm việc một chiếc đồng hồ từng thấy.
Patek Philippe Nautilus, dây thép, mặt màu xanh xám.
Tôi mở điện thoại tra thử giá.
Hai trăm ba mươi tám nghìn tệ.
Lương tháng thuế của Trình Viễn Châu là ba mươi bảy nghìn, tiền thưởng cuối năm tám mươi nghìn.
Mỗi tháng chúng trả mười một nghìn tiền vay mua nhà, bốn nghìn hai tiền vay mua xe.
Anh lịch sử tiêu dùng nào cho việc mua chiếc đồng hồ .
Mặt của đồng hồ khắc một hàng chữ nhỏ, tiếng Anh tay khó nhận .
Tôi dùng điện thoại chụp phóng to.
"To Y.Z. -- Always your co-pilot."
Y.Z.
Chữ cái đầu trong tên Viễn Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chi-thich-co-truong/chuong-2.html.]
Co-pilot, phi công phụ.
Tôi chằm chằm dòng chữ đó lâu.
Trong thuật ngữ hàng , co-pilot là bên cạnh cơ trưởng.
Người tặng chiếc đồng hồ dùng chính từ .
Cô tự định vị là đồng hành bên cạnh .
Còn , vợ hợp pháp của , đến sự tồn tại của chiếc đồng hồ còn .
Tôi đặt đồng hồ về vị trí cũ.
Đóng ngăn kéo , thứ trở về như cũ.
Tiếp tục tìm kiếm.
Tận cùng bên trong tủ quần áo treo một chiếc áo khoác màu xám tro, nhãn hiệu Brunello Cucinelli.
Tôi bao giờ mua nhãn hiệu cho .
Mác áo cắt, nhưng nhãn mác hướng dẫn giặt ủi bên trong vẫn còn.
Tôi tra thử giá của kiểu dáng tương tự.
Ba mươi tư nghìn tệ.
Tìm tiếp xuống , trong góc ngăn kéo một chiếc bật lửa Zippo bạc.
Trình Viễn Châu cai t.h.u.ố.c từ ba năm .
Đáy bật lửa cũng khắc dòng chữ: YZ&XH.
XH.
Tiêu Hòa.
Bằng chứng cứ phơi bày ngay trong chính ngôi nhà .
Anh thậm chí buồn giấu giếm.
Hoặc lẽ, cảm thấy sẽ bao giờ lật tung đồ đạc của lên.
Năm năm , từng lục lọi đồ đạc của .
Anh nghĩ rằng sẽ mãi mãi như thế.
Tôi chụp ảnh lượt từng món đồ, từ góc độ, chi tiết cho đến dòng chữ khắc, tất cả đều ghi .
Sau đó đặt chỗ cũ, đóng tủ cẩn thận.
Khi bệt xuống sàn, tay cứ run rẩy ngừng.
Không vì đau lòng.
Mà là vì tức giận.
Đồng hồ hai trăm ba mươi nghìn, áo khoác ba mươi tư nghìn.
Mà chúng kết hôn năm năm, món quà đắt nhất tặng chỉ là sợi dây chuyền Swarovski ba nghìn tệ.
Đó vẫn là mua dịp kỷ niệm ngày cưới năm đầu tiên.
Bốn năm đó, chẳng gì cả.
Sinh nhật năm ngoái của , bảo là "công việc bận quá nên quên mất".
Tôi bảo .
Tôi thật sự là .
Tôi nhớ đêm giao thừa năm ngoái, hệ thống sưởi trong nhà hỏng.
Tôi gọi điện báo sửa ba ngày liền mà ai đến.
Trình Viễn Châu bảo bay nên thời gian lo chuyện đó.
Tôi tự vác hộp dụng cụ sửa cả buổi chiều, lạnh đến mức tay nứt nẻ cả .