Chàng Phu Quân Nuôi Từ Bé Ta Từng Bỏ Rơi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-03 09:49:31
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tim chùng xuống. Trong lúc cố sức vùng vẫy, hai bàn tay rắn chắc, một trái một , túm lấy kéo lên bờ.

Vừa lên tới nơi, ho sặc sụa, tưởng như rách cả phổi. Trương nhị tiểu thư cách đó xa, dường như sợ đến ngây . Ngọc quan của Diêu Tông Sách và cữu cữu đều rối tung, những giọt nước lạnh men theo mái tóc nhỏ xuống vai .

Trong khoảnh khắc , sắc mặt họ hiện lên vẻ đau đớn vô cùng.

"Cháu về Kiền Châu đến thế ?"

Cữu cữu chằm chằm .

Ta cau mày ho vài tiếng, ngẩng đầu lên thành thật đáp: "Nơi đó đang đợi cháu."

Một tiếng thở dài vang lên đỉnh đầu.

Cữu cữu dậy, buông một câu y hệt như Diêu Tông Sách từng .

"Cháu chớ hối hận."

Hối hận chuyện gì cơ chứ. Kiền Châu phu quân bé nhỏ của , luôn đối xử với vô cùng dịu dàng trong ký ức. Bởi , âm thanh sâu thẳm trong tim cứ thúc giục mải miết: Về , về thôi.

Thế là bước khỏi chốn hoàng cung sâu thẳm tầng tầng lớp lớp. Giữa một ngày cuối tháng ba mưa bụi giăng giăng, đặt chân con đường nhỏ ẩm ướt của Kiền Châu, nương theo trí nhớ tìm đến cánh cửa gỗ cũ kỹ phủ kín dây tường vi.

"Cốc! Cốc!"

Ta gõ cửa hồi lâu mà chẳng thấy ai trả lời nên đành xổm mái hiên chờ đợi.

Tiếng mưa rơi tí tách khiến buồn ngủ rũ rượi. Không qua bao lâu, một tiếng sấm rền vang làm giật tỉnh giấc. Đập mắt là hai đôi giày vải, một lớn một nhỏ.

Ngước lên, thấy một bé trai với đôi mắt đen nhánh, trong veo như ngọc, gương mặt giống hệt phụ nó.

Bên cạnh là một cao lớn, nửa chiếc ô che khuất. Người đó xách theo một miếng đậu phụ, nửa khuôn mặt lộ với đôi môi mỏng nhạt màu mím chặt, giọng lạnh lẽo.

"Nàng về đây làm gì?"

Ta bật dậy, giật thót một cái. Mớ tóc ướt sũng, nhớp nháp bám dính lấy trán , kéo theo từng dòng suy nghĩ rối loạn trong đầu bắt đầu chậm rãi hé lộ.

Đứa trẻ

Nam nhân nọ khẽ hếch cán ô lên. Đôi mắt dài hẹp tựa lưỡi đao xếch lên tận thái dương, cằm nhọn gầy guộc nghiêng về phía . Giọng như từng hòn đá tảng lạnh cứng, đập thẳng xuống mặt đất dội tai .

"Con của nàng, quên ?"

Sao dám quên.

Ta dối: "Không, ."

Ta cố rặn nụ lấy lòng: "Con trai của chúng mà."

Ánh mắt nam nhân bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc.

Còn bé trai thì ngửa đầu , đôi mắt đen trắng rõ ràng chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào.

Vì thế ngập ngừng vươn tay chạm nó nhưng rụt rè dám. Càng dám thốt mấy câu vô lương tâm đại loại như "Đã lớn thế ".

Cái mác "bỏ chồng bỏ con" như ngọn núi tảng vô hình đè nặng xuống đầu. Ta chột , chỉ hận thể mổ não , lôi mớ ký ức nhạt nhòa xem cho rõ.

Nam nhân tên gì, đứa trẻ mấy tuổi , một năm qua họ sống ? Ta quên bẵng việc tìm họ, họ cũng chẳng cất công tìm ...

Tiếng mưa trong bầu khí tĩnh lặng kỳ quặc càng lúc càng xối xả, nện xuống tàu lá chuối kêu rào rào như lửa cháy đổ thêm dầu.

"Át xì!"

Gió lạnh lùa qua, co rúm , bịt miệng hắt một cái.

Ngón tay thon dài của nam nhân siết chặt cán ô. Sau một thoáng giằng co, cuối cùng vẫn nhích cẳng tay về phía một chút.

Mưa dội ào ào!

"Tí tách tí tách."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chang-phu-quan-nuoi-tu-be-ta-tung-bo-roi/chuong-2.html.]

Gió lùa làm hoa tường vi rụng xuống lả tả, hòa bùn đất chân, quấn lấy rối rắm khó gỡ.

Đứa trẻ giữa chiếc ô, nghiêng đầu sang trái ngó , sang phụ đang khập khiễng. Vai áo ướt sũng hơn nửa, còn đứa trẻ thì như đang suy nghĩ điều gì đó.

Sân viện lớn nhưng cho thấy chủ nhân chăm chút tỉ mỉ.

Từ chiếc xích đu chắc chắn như mới, đến tổ yến làm tổ cành hải đường hiên. Ngay cả chuồng ngựa trong góc cũng quét dọn sạch sẽ tinh tươm, một con ngựa già biếng nhác cúi đầu nhai cỏ.

Bước hành lang, ánh mắt đảo quanh, dừng ở những vết khắc cao thấp lộn xộn cột nhà. Từ thấp đến cao, từng nét từng nét, kể quá trình khôn lớn của hai đứa trẻ.

Bên cạnh những cái tên nguệch ngoạc:

[Từ Nguyên Ái.]

[Triệu Gia Trọng.]

Ta thầm nhẩm cái tên "Triệu Gia Trọng" trong lòng. Nhìn bóng lưng gầy gò mà cao lớn của nam nhân phía , vì tật ở chân nên dùng nạng. Bờ vai nhấp nhô theo từng nhịp bước bóng hoa và màn mưa xiên xẹo, trông càng thêm hiu quạnh.

Trong phủ nhiều hầu, chủ yếu chỉ là vài lão bộc lớn tuổi. Thấy , họ sững trong thoáng chốc, liền nở nụ hiền hậu.

"Cô nương về !"

Lão bá đang nhổ cỏ ngoài vườn tiếng vội thẳng lưng, đỡ lấy nón lá nheo mắt , lớn giọng hỏi: "Cô nương nhà nào thế? Sao Gia Trọng dẫn cô nương về nhà?"

Bà lão bên cạnh giận dỗi phát cho ông một cái: "Cái lão già , cho kỹ , là cô nương nhà đấy."

Bốn mắt , là những gương mặt quen, nhưng chẳng nhớ nổi tên ai, đành mím môi trừ.

Ngờ lão bá đột nhiên vứt cày xuống, vẻ mặt tức giận bừng bừng: "Ta hiểu , chắc chắn cô nương tên tiểu t.ử Diêu gia ức h.i.ế.p chứ gì! Hứ, chúng tưởng đại đương gia và phu nhân khuất núi thì Từ gia hết chắc? Đi, dắt con ngựa Ô Đầu của đây. Lần dù cái già lết lên kinh thành cũng đòi bằng công bằng cho cô nương từ tay tên công t.ử bột đó!"

Ta ngớ .

Người bên cạnh vội kéo ông lão : "Lão Cảnh, chậc, ông đúng là mắt mờ, đầu óc cũng lẩm cẩm nốt ! Cô nương ở kinh thành nhị gia che chở, ai dám ức h.i.ế.p chứ?"

Bà lão ái ngại sang với : "Phải đấy, bảo cô nương sắp thành , về chắc là để tế bái đại đương gia và phu nhân. Bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng toại nguyện gả cho đấng lang quân như ý. Đại đương gia và phu nhân trời linh thiêng cũng an lòng."

Triệu Gia Trọng dừng bước, liếc mắt sang. Đám đông lập tức im bặt. Ta bước lên theo.

Im lặng giây lát, lên tiếng: "Đó là Triệu ma ma, nha hồi môn của mẫu nàng. Lão Cảnh là phu xe của lão gia. Còn đều là những hầu lâu năm trong nhà."

Ta cúi đầu, lí nhí phản bác: "Ta, mà."

Chàng lặng lẽ .

Không chịu nổi áp lực, xụi lơ thật: "Thôi , đợt thương nên nhớ ."

Nói đoạn, mắt sáng rực lên: " nhớ , nhớ cả con của chúng nữa."

Triệu Gia Trọng đẩy cửa phòng Đông viện, hơn nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối.

Chàng gạt .

"Chúng con. Thằng bé đó là Hoài An, cháu nội của Triệu ma ma."

Nói nhỉ, cảm thấy buồn.

Căn phòng từng ở. Chàng giống hệt một hầu chăm chỉ nhất, tìm bộ y phục sạch sẽ xếp ngay ngắn bức bình phong.

Thấy sắp , bám víu lấy bức bình phong, vươn vai , cam lòng hỏi vớt vát: "Vậy chuyện chúng bái đường luôn là thật chứ? Ta nhớ rõ năm mười lăm tuổi gả cho mà."

Nhìn thấy bờ vai trần của , vội vã ngoảnh mặt , siết chặt những ngón tay: "Tiểu nhân dám trèo cao. Chắc là nàng nhầm lẫn chuyện lúc nhỏ ham chơi đóng giả tân nương ở hội miếu thôi."

Chàng đôi mắt đỏ hoe của , rũ hàng mi xuống: "Phu quân của nàng ở kinh thành. Đợi khi nguôi giận, nàng vẫn về bên thôi."

Cánh cửa khép nhẹ tênh.

Sao thành thế ?

Sau bức bình phong, từ từ sụp xuống, ôm chặt bộ y phục lòng. Hít hà hương thơm cỏ cây thuộc, giật thảng thốt nhận : Mình từng đ.á.n.h mất một , giờ tìm , nhưng chẳng thể nào nữa.

Loading...