Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 262: Chuyện Của Anh Anh Tự Xử Lý
Cập nhật lúc: 2026-04-25 14:51:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nghênh bất ngờ.
Đáy mắt trong chốc lát chảy vài phần nực .
Bảo cô chính danh cho Tô Niệm để dẹp yên những ngôn luận tiếp theo?
Lâu Nhứ cũng tâm trạng của Ôn Nghênh, nhưng bà vẫn bình tĩnh : “Tôi như , là bảo cô giúp Tô Niệm, mà là giúp Cẩn Xuyên, dù nó cũng là chồng cô, cho dù đa suy đoán chỉ là Tô Niệm thượng vị nhưng thành, nhưng vẫn sẽ một ngôn luận nghi ngờ, cô cũng từng làm quan hệ công chúng , cô nên làm thế nào để giải quyết với chi phí thấp nhất, ?”
Cho dù chỉ là một phần sự nghi ngờ, nhưng cũng sẽ làm tổn hại danh dự.
Bà hy vọng Lục Cẩn Xuyên sẽ vì mà chịu một chút xíu ảnh hưởng nào.
Hơn nữa, Ôn Nghênh là Lục phu nhân, nghĩa vụ về phía Lục Cẩn Xuyên để suy xét vấn đề.
Có cái đại cục ?
Ôn Nghênh bình tĩnh Lâu Nhứ.
Nhìn thấy rõ ràng một chủ nghĩa lợi ích tối thượng.
Tuy nhiên loại lợi ích , điều cần thiết, là do cô hy sinh, cho dù yêu cầu thể gọi là vô tình.
Cô chậm rãi thở một , mới nhạt nhẽo về phía Lâu Nhứ, ngữ điệu lạnh lùng : “Người gây vấn đề danh dự của Lục gia, vấn đề danh dự của bản Lục Cẩn Xuyên, là , bà nên tìm bản tôn giải quyết, hoặc là, bà nên khuyên cần khuyên đừng làm loại chuyện , chứ , tìm để ép làm vật hy sinh trong bộ sự việc.”
Lời của Ôn Nghênh gần như bất kỳ sự tô điểm nào.
Từ chối đều thẳng thừng như .
Thậm chí đ.á.n.h thẳng điểm cốt lõi của vấn đề.
Có lẽ đây, cô sẽ vì Lâu Nhứ là chồng cô mà lựa chọn nhẫn nhịn, nhưng hiện tại, liên quan gì đến cô?
Chẳng lẽ nên là Lục gia tự kiểm điểm ?
Lâu Nhứ cũng bất ngờ.
Bà nhíu mày khuôn mặt gầy gò nhưng thản nhiên đến mức bất kỳ đường lui nào của Ôn Nghênh.
Sự đổi đó trở nên trực quan hơn mắt bà.
Gần như trái ngược với Ôn Nghênh ôn hòa trong ấn tượng của bà.
Ôn Nghênh cũng khách sáo, cô dậy, khẩu khí là lễ phép: “Bà thể uống xong rời .”
Cô quản thần sắc của Lâu Nhứ, xoay về phía bàn làm việc bên .
Không còn bất kỳ ý định tiếp tục giao tiếp nào nữa.
Lâu Nhứ cũng hiểu , bà bao giờ cưỡng cầu, cho nên cũng dậy, sâu Ôn Nghênh một cái, liền xoay rời .
Lâu Nhứ khỏi cửa.
Mi nhãn Ôn Nghênh liền nhuốm sự lạnh lẽo, cô rũ mắt điện thoại trong tầm tay.
Chốc lát , cô cầm lên, mở danh bạ tìm kiếm một lúc lâu, đó gọi cho một lưu tên.
Bên bắt máy, giọng trầm nhạt truyền qua ống : “Sao ?”
Câu đầu tiên của chính là vấn đề , cũng rõ ràng, nếu cần thiết Ôn Nghênh tuyệt đối sẽ gọi điện thoại cho .
Khóe môi Ôn Nghênh mím , giọng điệu nhiệt độ: “Anh và Tô Niệm ầm ĩ thế nào, là chuyện của các , xin đừng quấy rầy sự thanh tịnh của , đến tìm , bảo mặt giải quyết, bên xử lý một chút .”
Còn về xử lý thế nào.
Cô Lục Cẩn Xuyên hiểu.
Lục Cẩn Xuyên tĩnh lặng vài giây, “Được, cần để trong lòng.”
Ôn Nghênh cũng do dự, trực tiếp cúp điện thoại.
Dù thái độ xác định nhận .
Chuyện Ôn Nghênh nhanh liền ném đầu, hiện tại điểm khó khăn về kỹ thuật cần cô công khắc, cô rảnh làm chuyện khác.
Lâu Nhứ khi rời khỏi Phi Tỷ liền nhận điện thoại của Lục Cẩn Xuyên.
Bảo bà hôm nay về nhà cũ bên một chuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-262-chuyen-cua-anh-anh-tu-xu-ly.html.]
Trong mắt Lâu Nhứ lóe lên một tia suy tư, cũng từ chối.
Cùng về, còn Lục Tư Nhiên.
Cô bé cũng mới chuyện của Tô Niệm.
Ngoài sự khiếp sợ, chính là vui .
Cô bé hiểu, trai rõ ràng vô cách giải quyết, tại còn làm như ?
Trực tiếp lấp l.i.ế.m cho qua là ?
Hai bọn họ đều đến viện của bà nội, chỉ ở sảnh , cố ý tránh bà nội trong chuyện của Ôn Nghênh.
Buổi tối.
Lục Cẩn Xuyên qua bảy giờ cửa.
Lâu Nhứ vẫn đang ở bên sofa xem báo cáo quý của sản nghiệp Hương Giang.
Ngẩng đầu Lục Cẩn Xuyên một cái, liền : “Ăn cơm ? Bảo nhà bếp làm cho con chút gì nhé?”
Lục Tư Nhiên nhịn chuyện, dậy liền chạy đến bên cạnh Lục Cẩn Xuyên, kéo tay áo : “Anh! Chuyện gì a? Chị dâu Niệm Niệm bên chẳng sẽ khó xử ? Anh chắc chắn cách giúp chị rửa sạch những tiếng mà? Em bộ phận quan hệ công chúng của công ty chúng lợi hại.”
Lục Cẩn Xuyên nhàn nhạt cô bé một cái, rút tay : “Em qua bên ngay ngắn .”
Lục Tư Nhiên hiểu, nhưng vẫn lầm bầm một câu: “Em cảm thấy thể với bên ngoài một chút về việc hai định ly hôn hoặc ly hôn, dù Ôn Nghênh sẽ để ý chuyện , chị để ý, còn thể khiến chị dâu Niệm Niệm chỉ trích, bao...”
Ôn Nghênh một lòng một với trai cô bé như .
Sẽ thật sự tính toán, đây là bằng lòng nhẫn nhịn nhất ?
“Nhiên Nhiên, đừng nhiều.” Lâu Nhứ nhíu mày, trẻ con quản mấy chuyện làm gì?
Lục Tư Nhiên chỉ thể ngậm miệng.
cô bé vẫn chút sốt ruột, sắp thi đại học , cô bé còn định nhờ Tô Niệm giúp cô bé học bổ túc, nhiều chuyện đè xuống như , lấy thời gian đó.
Lục Cẩn Xuyên nới lỏng cà vạt, đôi mắt đen khẽ nâng: “Mẹ tìm Nghênh Nghênh ?”
Lâu Nhứ : “Ôn Nghênh tìm con cáo trạng ?”
“Cô tính tình thế nào, nên .” Giọng điệu Lục Cẩn Xuyên gợn sóng, đáy mắt u ám.
Lâu Nhứ , Lục Cẩn Xuyên tán thành cách làm của bà.
Còn về lời của ...
Quả thật.
Ôn Nghênh vẫn luôn thể coi là hiểu chuyện ngoan ngoãn, cho dù bà chướng mắt đến , trong đối nhân xử thế, tính cách làm việc, bà thể Ôn Nghênh nửa câu .
Lục Cẩn Xuyên cũng vòng vo: “Con hy vọng đừng làm phiền cô , đưa bất kỳ yêu cầu vô lý nào, cô nghĩa vụ răm rắp theo .”
Lục Tư Nhiên đều ngỡ ngàng.
Cô bé cảm thấy trai mắt... chút đáng sợ.
Lâu Nhứ đều nhíu mày: “Nó là vợ con, vì đại cục của Lục gia mà làm việc, vấn đề gì ?”
“Cô nhân cách độc lập, quyền can thiệp.” Lục Cẩn Xuyên nhàn nhạt bà, sự phập phồng cảm xúc rõ ràng, nhưng vô hình cường thế: “Mẹ hiểu, ngọn nguồn của chuyện là ai, tìm cô , chi bằng tìm con.”
Lâu Nhứ đều kinh ngạc: “Con đây là...”
“Anh?” Lục Tư Nhiên cũng hồn: “Vậy bên chị dâu Niệm Niệm tính ...”
“Lục Tư Nhiên.” Lục Cẩn Xuyên về phía cô bé, hốc mắt sâu thẳm: “Em còn nhỏ nữa, năm nay trưởng thành , những chuyện nên hiểu còn lấy cớ đối phương sẽ tính toán với em mà giả vờ hiểu, em nên học quy củ .”
Giọng điệu nhanh chậm: “Đối nội đối ngoại, sửa cách xưng hô của em , nếu em Tô Niệm chê trách nữa.”
Lục Tư Nhiên đột ngột sững sờ, lúc mới phản ứng : “Em nghĩ đến tầng ...”
Lâu Nhứ đều nhíu mày: “Con đây là dự định gì?”
Lục Cẩn Xuyên dậy, tầm mắt rũ xuống, ngược luận sự mà : “Con với thế , Ôn Nghênh với Lục gia, Lục gia mắc nợ cô , rõ, cho nên, chắc cần con nhắc nhở nên làm thế nào nữa.”
Động tác uống của Lâu Nhứ đều đình trệ.
Lục Cẩn Xuyên thêm gì nữa, xoay rời .