Gả cho chú của bạn trai cũ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-07 23:15:48
Lượt xem: 611

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh dừng một chút:

“Cuốn sổ phác họa… bảo Trần phó quan cất . Đợi An An lớn hãy đưa con xem.”

Tôi ngẩng đầu .

Vẻ mặt bình thản… nhưng đáy mắt sự buông bỏ.

“Có những chuyện… cần quên.”

thể giữ .”

Anh nắm tay :

“Gia đình chúng … cứ tiếp tục về phía .”

Ngoài cửa sổ, biển mây cuộn trào.

Ánh hoàng hôn như dát vàng.

Niệm An trong giấc ngủ khẽ chép miệng, lẩm bẩm:

“Ngựa…”

Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y Lục Trầm Châu, khẽ nhắm mắt.

Thời gian còn dài.

Non sông còn rộng.

Còn chúng

nắm trong tay…

là hạnh phúc vững vàng của hiện tại.

9

Năm con gái — Lục Niệm An — lên sáu tuổi,

gốc hòe già trong đại viện, diễn một “cuộc đàm phán thế kỷ”.

Bên A: bạn nhỏ Lục Niệm An.

Bên B: bố của cô bé thủ trưởng quân khu Lục Trầm Châu.

Trọng tâm tranh chấp: một miếng phỉ thúy phượng bài “mất tích” nhiều năm.

“Ba ơi, cụ cố miếng ngọc đó con phượng hoàng, đuôi bảy màu!”

Niệm An nắm chặt nắm tay nhỏ, mắt sáng long lanh như .

“Cụ còn đó là đồ truyền cho con dâu nhà họ Lục, sẽ cho con!”

Lục Trầm Châu ghế mây tài liệu, đầu cũng ngẩng lên:

“Cụ già , nhớ nhầm thôi.”

“Không !” Niệm An nhào tới ôm chân ,

“Ông Trần cũng ! Ông còn bảo từng thấy đeo!”

Bộp!

Tập tài liệu khép .

Lục Trầm Châu cúi đầu con gái, nhướng mày:

“Trần phó quan?”

Nửa tiếng .

Trần phó quan trong phòng làm việc, mồ hôi lấm tấm trán:

“Thủ trưởng, chỉ thuận miệng chơi với tiểu thư thôi…”

“Ông Trần dối!”

Niệm An ló đầu từ cửa, hai b.í.m tóc lắc lư,

“Ông còn ngọc đó lắm, còn hơn dây chuyền kim cương ba mua!”

Ánh mắt Lục Trầm Châu lặng lẽ quét qua.

Lưng Trần phó quan lạnh toát.

Chỉ ước thể nửa tiếng — bóp c.h.ế.t cái miệng nhiều chuyện của .

Cuộc “tìm kho báu” do một cô bé sáu tuổi phát động… bất ngờ lan khắp cả nhà họ Lục.

Trước tiên, Lục lão gia cháu gái quấn lấy buông, đành lục tung album cũ, chỉ một bức ảnh ố vàng:

“Đây . Bà con từng đeo, đó truyền cho con.”

Trên ảnh, miếng ngọc sáng nhuận, phượng hoàng sống động như thật.

Niệm An cầm ảnh chạy khắp sân:

“Xem ! Cụ nhớ nhầm!”

Tiếp đó, dì Trương — giúp việc ở đại viện mấy chục năm — phơi chăn lẩm bẩm:

“Ôi chao, miếng ngọc đó nhớ rõ lắm. Hồi khi thủ trưởng cưới, phu nhân đeo suốt, nước ngọc lắm…”

Ở bên , Lục Trầm Châu đang tỉa hoa.

“Cạch!”

Một nhát kéo — cắt trụi cả một cành hồng.

Cuối cùng, chuyện còn truyền đến tận biên cương.

Lục Lăng Hàn gọi điện về, giọng qua sóng điện chút méo, nhưng mang theo ý :

“An An miếng ngọc ? Bác nhớ… hình như đây ở sân bay, cháu từng tháo xuống.”

Bên điện thoại, Lục Trầm Châu bên cửa sổ, và con gái đang đung đưa xích đu ngoài sân, ánh mắt trầm xuống:

“Ừ, đó?”

“Sau đó…”

Lục Lăng Hàn im lặng vài giây,

“Sau đó cháu làm mất . Có lẽ… rơi ở góc nào đó.”

Sau khi cúp máy,

Lục Trầm Châu trong phòng làm việc lâu.

Buổi tối.

Anh ép lên gương trong phòng đồ, đầu ngón tay khẽ vuốt xương quai xanh :

“Miếng ngọc đó… thật sự tìm thấy?”

Tôi chọc đến ngứa, né tránh:

“Bao nhiêu năm , ai ở góc nào. Với chẳng mua cho em nhiều dây chuyền ?”

“Không giống.”

Anh cúi đầu hôn lên vai , giọng trầm thấp, mơ hồ,

“Đó là đồ truyền của nhà họ Lục.”

“Lục thủ trưởng từ khi nào để ý mấy quy tắc cũ ?”

Động tác của khựng .

Anh ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm:

“Thứ quan tâm… là nó vốn nên ở em.”

Cuối tuần tổng vệ sinh.

Niệm An xung phong dọn kho.

Đó là tầng hầm của một tòa nhà cũ, chất đầy đồ đạc nhiều năm.

Tôi và Lục Trầm Châu đang uống lầu,

bỗng đó vang lên một tiếng hét chấn động:

“Tìm thấy ! Phượng hoàng! Phượng hoàng đuôi bảy màu!”

Chúng chạy xuống.

Niệm An đang một đống thùng sách cũ,

hai tay giơ cao một chiếc hộp gỗ đỏ phủ đầy bụi.

Hộp khóa, chạm mở

Bên trong…

miếng phỉ thúy phượng bài ngay ngắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ga-cho-chu-cua-ban-trai-cu/chuong-7.html.]

Ánh ngọc lưu chuyển, dính một hạt bụi.

Đuôi phượng trong ánh đèn mờ… thật sự ánh lên bảy sắc.

Bên , một mảnh giấy.

Nét chữ sắc bén, phóng khoáng — là của Lục Lăng Hàn:

“Vật về chủ cũ. Bảo trọng.”

Ngày ghi… là mùa đông năm năm — lúc điều biên cương.

Không khí yên tĩnh đến mức… rõ cả bụi bay.

Niệm An chớp mắt, ngọc, ba, :

“Mẹ, cái là của ?”

Lục Trầm Châu là đầu tiên cử động.

Anh cầm hộp, lấy miếng ngọc , ngón tay nhẹ nhàng lau qua mắt phượng.

Rồi sang :

“Quay lưng .”

Tôi theo bản năng làm theo.

Miếng ngọc mát lạnh chạm cổ.

Dây nhung quấn qua, buộc .

Ngọc dán lên da, dần dần nhiễm ấm.

Anh xoay , một lúc.

Yết hầu khẽ chuyển động:

“Vẫn là… đeo nhất.”

Niệm An vỗ tay:

“Mẹ ! Như công chúa!”

Lục Trầm Châu bế con gái lên, ánh mắt vẫn dừng cổ :

“Không công chúa.”

“Là nữ chủ nhân của nhà họ Lục.”

Đêm đó, đặc biệt trầm mặc.

Đến khi đêm khuya tĩnh lặng, mới khẽ :

“Nó… trả từ khi nào?”

Tôi đang hỏi Lục Lăng Hàn.

“Không .”

“Từ tới giờ kho đều do Trần phó quan quản.”

Anh im lặng lâu.

Lâu đến mức tưởng ngủ.

Mới thấy giọng :

“Năm năm .”

“Gì cơ?”

“Năm năm… nó từng nhắc đến.”

“Biên cương khắc nghiệt, nó lập hai công, từ chối ba điều về.”

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay .

“Lần ở Tây Bắc, nó còn cần thời gian.”

Giọng khẽ,

“Giờ… chắc đủ .”

Ba tháng .

Lục Lăng Hàn điều về thủ đô, giữ chức tham mưu.

Ngày quyết định, chủ động đến nhà ăn cơm.

Đây là đầu tiên năm năm… bước căn nhà .

Niệm An quên mất “bác ngựa gỗ”.

thích chú mang kẹo sữa biên cương cho cô bé, kể chuyện cáo tuyết.

Sau bữa ăn,

Lục Trầm Châu và ngoài ban công hút thuốc.

“Còn nữa ?” Lục Trầm Châu hỏi.

Lục Lăng Hàn nhả khói, :

“Không nữa. Có vài chuyện… nghĩ thông .”

Ánh mắt lướt qua phòng khách—

Tôi đang truyện tranh cho Niệm An.

Miếng ngọc phượng bên cổ khẽ lay động theo từng cử chỉ.

Ánh mắt bình lặng như hồ nước cuối thu ở núi Kỳ Liên.

“Chú nhỏ,” đột nhiên ,

“cảm ơn chú.”

“Cảm ơn gì?”

“Cảm ơn năm đó… thật sự đ.á.n.h gãy chân cháu.”

Anh , khóe mắt nếp nhăn, nhưng sáng sủa hơn ,

“Cũng cảm ơn chú… chăm sóc cô .”

Lục Trầm Châu gì.

Chỉ vỗ nhẹ vai .

Lúc rời .

Lục Lăng Hàn dừng ở cửa, đầu :

“Thím nhỏ… miếng ngọc hợp với cô.”

Tôi gật đầu:

“Cảm ơn.”

Hắn phất tay, bóng lưng hòa màn đêm, bước vững vàng.

Cửa khép .

Lục Trầm Châu xoay ôm lòng, cằm tựa lên tóc .

“Sao ?” hỏi.

“Không gì.”

Anh hôn lên trán ,

“Chỉ là… cảm thấy như bây giờ, .”

Niệm An ôm sách chạy tới:

“Ba, , tối nay con chuyện phượng hoàng!”

Lục Trầm Châu bế con lên, bên cửa sổ.

Trời đêm trong vắt, ngân hà rực rỡ.

“Rất lâu lâu một con phượng hoàng…”

Giọng trầm thấp, dịu dàng.

Miếng ngọc phượng n.g.ự.c … khẽ ấm lên.

Thời gian trôi .

Những ràng buộc, nước mắt và chấp niệm năm nào…

cuối cùng cũng năm tháng mài giũa thành ánh sáng ôn nhu, lặng lẽ sâu trong ký ức.

Còn chúng nắm tay trong hiện tại, và hướng về một tương lai dài rộng phía .

Hết

Loading...