Tôi trả lời câu hỏi của , chỉ hỏi ngược : "Anh theo chúng làm gì? Sau đừng làm thế nữa, bạn trai sẽ hiểu lầm."
Ngay lập tức, tia sáng trong mắt vụt tắt.
"Xin . Anh đây."
Tôi vẫn yên, bóng lưng .
"Tạ Minh Dịch, thực sự chứ?"
Bóng lưng khựng , khi đầu nữa, mắt đỏ hoe.
Anh mấp máy môi mãi mới thốt nên lời.
"Niên Niên con của ."
"Vấn Tinh, làm xét nghiệm ADN , Niên Niên thực sự con của ."
"Vấn Tinh, làm đây?"
Tới , câu hỏi mà chờ đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng tới.
"Thì là !"
" mà Tạ Minh Dịch , cô bé con ruột của thì ? Sao cứ chi li tính toán, bám víu lấy chút huyết thống đó buông làm gì? Cô bé con đẻ của , chẳng lẽ đối với nó chút tình cảm nào ? Kể cả là con kẻ khác thì chứ? Chuyện năm đó, thấy chút nào ? Anh thấy bản bây giờ thật đáng sợ ?"
Sắc mặt Tạ Minh Dịch trong phút chốc trở nên trắng bệch, còn một giọt máu.
Anh trợn tròn mắt .
Đến cả thở cũng dường như đình trệ.
Toàn bắt đầu run rẩy bần bật như cầy sấy.
Cuối cùng, cũng nở nụ .
Một nụ thật rạng rỡ, tràn đầy sự thanh thản.
Con luôn hướng về phía .
Và giờ đây, cuối cùng thể triệt để bỏ quá khứ để bước tiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuu-roi-va-vuc-tham/chuong-10.html.]
Tôi chạy về phía Hứa Thanh Dương, chủ động nắm lấy tay .
"Tối nay chúng ăn gì thế?"
"Ốc móng tay xào cay, thịt luộc và canh bí đao nấu viên."
Hứa Thanh Dương ngoái đầu phía một cái.
"Em gì với ? Trông vẻ lắm."
Bước chân nhẹ tênh, ngân nga hát.
" em thì thấy cực kỳ."
Hứa Thanh Dương gật đầu tán thành.
"Vậy thì kệ , cho chừa!"
Làm thể Niên Niên con của chứ?
Mối tình đầu của Đồ Tùng Tùng là do chính tìm về.
Tôi họ nảy sinh quan hệ, Đồ Tùng Tùng mang thai.
Cô tưởng tại t.h.a.i là Tạ Minh Dịch sẽ đồng ý kết hôn ngay chắc?
Nhà họ Tạ ba đời độc đinh, họ đông con cháu, mà là vì đàn ông nhà họ chứng tinh trùng ít.
Trước đây và Tạ Minh Dịch thậm chí chuẩn tinh thần để làm thụ tinh nhân tạo.
Đến lượt cô , làm chuyện một trúng ngay ?
Tôi kiên nhẫn chờ đợi.
Chờ họ kết hôn, chờ họ sinh con, chờ Tạ Minh Dịch ngày càng dành nhiều tình cảm cho đứa bé đó.
Có đại hỷ thì mới đại bi.
Chỉ như thế mới xứng đáng với tất cả những gì Tạ Minh Dịch gây cho : từ sự cứu rỗi cho đến những tổn thương tận cùng!
(Hết)