Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Chương 86: Vẽ tranh trong đình nghỉ mát

Cập nhật lúc: 2026-04-30 09:24:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Vân Tô tới gần, lên tiếng: "Ông nội, đây cháu từng đ.á.n.h cờ với đại sư Mặc Thư ở quán ạ." Nghe tiếng, ông cụ Tần đầu : "Vân Tô, Tư Yến, hai đứa tới ."

Vân Tô bước tới, mỉm : "Chào Mặc lão." Tần Tư Yến cũng chào: "Chào ông nội, chào Mặc lão."

"Ừm." Đại sư Mặc Thư đáp , cố ý trêu: "Vân Tô , chuyện hai đ.á.n.h cờ, cả chuyện cháu phục chế tranh cổ, cháu đều với ông nội ? Cái con bé mà kín tiếng thế."

Vân Tô: "Vì đ.á.n.h cờ với ông nội nhiều hơn, nên nhất thời trò chuyện đến những chuyện đó ạ."

"Nào, hai đứa mau xuống." Ông cụ Tần đon đả mời hai , tiếp tục: "Vân Tô, chẳng cháu học máy tính , từ khi nào phục chế tranh cổ, mà tài nghệ còn sánh ngang thợ chuyên nghiệp thế, còn điều gì mà ông nội nữa đây?"

Vân Tô xuống, mỉm : "Trước đây cháu với ông mà, cháu hứng thú với tranh cổ, tìm hiểu qua, thực cũng bao gồm cả phục chế tranh cổ nữa, chỉ là lúc đó cháu kỹ thôi."

"Thế còn Tư Yến?" Ông cụ Tần sang hỏi: "Cháu Vân Tô phục chế tranh cổ từ khi nào?" Tần Tư Yến Vân Tô đại sư Mặc Thư, đáp: "Cháu cũng mới thôi ạ, chắc là đại sư Mặc Thư."

Vân Tô: "Cháu thích quốc họa, vô cùng ngưỡng mộ đại sư Mặc Thư, nên khi gặp mặt thì trò chuyện nhiều hơn một chút."

Đại sư Mặc Thư : "Tôi cũng thích Vân Tô, cứ cảm giác như quen từ lâu, nên thỉnh thoảng hẹn cô bé uống , còn đấu giá một nữa, trò chuyện cũng khá nhiều."

Ông cụ Tần: "Hai còn cùng đấu giá cơ ?" Vân Tô gật đầu: "Vâng ạ."

Ông cụ Tần khẽ ho một tiếng: "Thế ."

"Hửm?" Đại sư Mặc Thư ngẩn . Vân Tô cũng thắc mắc.

Ông cụ Tần tiếp: "Lần gọi cả cùng. Vân Tô , ông làm ông nội mà còn chẳng hiểu cháu bằng đại sư Mặc Thư." Vân Tô mỉm : "Dạ ạ."

Đại sư Mặc Thư : "Tần lão đang ghen đấy ? Tư Yến còn gì mà."

Ông cụ Tần đáp: "Mặc lão đùa , Vân Tô là cháu dâu nhà họ Tần chúng , là nữ chủ nhân của nhà họ Tần, phu nhân tổng giám đốc tập đoàn GE, làm ông nội dĩ nhiên tìm hiểu nhiều hơn." Thực tế thì đúng là ông đang ghen thật, là ông nội ruột mà chẳng tài lẻ của cháu dâu bằng ngoài, ! "Tư Yến, ông đúng ?"

Tần Tư Yến: " ạ, ông gì cũng đúng hết." Đại sư Mặc Thư thầm nghĩ: Học trò của , dĩ nhiên hiểu rõ hơn .

"Vân Tô, nào, uống ." Nói đoạn, ông cụ Tần rót cho Vân Tô. Cô lập tức đón lấy ấm : "Ông nội, để cháu tự làm cho ạ."

"Không , để ông rót cho. Sau uống , đấu giá bất cứ cứ với ông, ông cùng cháu, ông bao hết!"

Vân Tô: "... Dạ ." Đại sư Mặc Thư: "..." Cảm giác như học trò sắp cướp mất .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon/chuong-86-ve-tranh-trong-dinh-nghi-mat.html.]

Mấy trong đình tiếp tục uống trò chuyện. Ông cụ Tần đột nhiên đề nghị: "Vân Tô thích quốc họa, là vẽ một bức tại đây cho đại sư Mặc Thư xem thử thấy thế nào?"

Động tác uống của Vân Tô khựng : "Cháu dám múa rìu qua mắt thợ mặt đại sư Mặc Thư ạ." Phong cách vẽ của cô đặc trưng, dễ nhận , Tần Tư Yến thích tranh của cô, ngộ nhỡ một cái nhận ngay thì .

"Không ." Ông cụ Tần : "Tiện thể để đại sư Mặc Thư chỉ điểm cho cháu chút, đại sư Mặc Thư dạy một học trò xuất sắc như Phiêu Linh cơ mà. Mặc lão, ông thấy ?"

Đại sư Mặc Thư học trò, cố ý hỏi: "Vân Tô bình thường thích vẽ gì?"

"Cháu vẽ tùy hứng thôi ạ." Khựng một chút, để ý thấy hoa sen trong vườn, Vân Tô bảo: "Hay là... cháu vẽ một bức họa hoa sen nhé?" Cô từng vẽ hoa bao giờ, đổi phong cách một chút chắc sẽ dễ nhận . Đại sư Mặc Thư gật đầu: "Được chứ."

Ông cụ Tần lập tức sai quản gia lấy bút mực giấy nghiên. Bàn trong đình đủ rộng, chỗ để vẽ tranh. Vân Tô cầm bút lông, đầu bút mềm mại khẽ đặt lên tờ giấy xuyến.

Tần Tư Yến đột nhiên tới bên cạnh cô: "Tôi mài mực giúp cô." Vân Tô liếc một cái: "Được." Hai trong đình, vẽ tranh, kẻ mài mực, cảnh còn hơn. Nhìn hai , ông cụ Tần khỏi cảm thán: "Thật là một cặp trời sinh, cảnh cứ như trong tranh , lãng mạn duy mỹ." Đại sư Mặc Thư : " , thật sự xứng đôi." Chỉ tiếc là giả. Nếu Vân Tô thể thích Tần Tư Yến, thật lòng gả nhà họ Tần cũng là một lựa chọn . Ông thấy rõ ông cụ Tần thật tâm yêu quý Vân Tô, coi cô như cháu dâu thực thụ, dù lẽ ông đoán hai đứa kết hôn giả. Chỉ sợ là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, hai thể lòng .

Mặc dù mực đủ dùng nhưng Tần Tư Yến vẫn yên bên cạnh Vân Tô, lặng lẽ ngắm những đóa sen ngòi bút của cô dần hiện lên. Để nhận phong cách của , Vân Tô tránh né phong cách và cách vẽ thường ngày, đồng thời tăng tốc độ vẽ. Không lâu , một bức họa hoa sen thành, Vân Tô đặt bút xuống: "Xong ạ."

"Để xem nào." Đại sư Mặc Thư dậy, nghiêm túc thưởng lãm: "Vẽ , nét bút cứng cáp chín chắn, thể thấy là nền tảng vững vàng."

Vân Tô mỉm : "Ngài quá khen ạ."

"Tôi thật lòng đấy." Đại sư Mặc Thư cô: "Vân Tô, cháu thể thử sức với phong cách tối giản duy mỹ , thấy tuyệt." Lời đúng là thật lòng cho cô , Vân Tô hiểu ý: "Dạ, cảm ơn đại sư Mặc Thư."

"Tôi cũng xem với." Ông cụ Tần cầm bức tranh lên, dù hiểu nhiều về tranh nhưng ông cũng nhận , tranh của Vân Tô đúng là nền tảng: "Rất , Vân Tô , công phu vẽ tranh của cháu chắc cũng luyện lâu nhỉ?"

Vân Tô đáp: "Dạ mười năm ạ." Ba năm đầu cô tự vẽ linh tinh, năm mười ba tuổi gặp đại sư Mặc Thư lấy cảm hứng ở Hải Thành, thấy cô thiên phú cực cao nên nhận làm học trò. Sau hai năm học với đại sư Mặc Thư, kỹ thuật vẽ của cô tiến bộ vượt bậc, đồng thời danh tiếng vang dội. Lúc đó còn nhỏ nên cô từng lộ diện công chúng, bên ngoài cũng ai phận và tuổi tác thật của cô.

"Quả nhiên." Ông cụ Tần hài lòng gật đầu: "Nhãn quang của vẫn chuẩn lắm."

Đây cũng là đầu Tần Tư Yến thấy Vân Tô vẽ tranh. Trước đây chỉ thích tranh của Phiêu Linh vì nó mang cho một cảm giác đặc biệt. Giờ tranh của Vân Tô, dường như càng thích hơn.

Ông cụ Tần ghé sát mặt cháu trai: "Tư Yến, cháu thấy thế nào?" Tần Tư Yến khẽ nhếch môi: "Tranh của Vân Tô vẽ, dĩ nhiên là nhất ." Khựng một chút, dặn quản gia: "Lát nữa đem bức tranh của thiếu phu nhân lồng khung."

Quản gia cúi đầu: "Vâng, thiếu gia."

"Hửm?" Ông cụ Tần sang : "Cháu định mang về ?"

Tần Tư Yến: "Vâng, cháu mang về." Ông cụ Tần ha ha: "Được, mang về , treo tường cho ."

Loading...