Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Chương 35: Không Phải Bình Hoa
Cập nhật lúc: 2026-04-30 09:22:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt Tần Tư Yến lạnh lẽo, Vũ Văn Lạc lập tức ngậm miệng, lùi sang một bên.
Nhị gia cứ nhất quyết nuông chiều một cái bình hoa, cũng chẳng còn cách nào, căn bản trông mong gì cái bình hoa thể giải quyết vấn đề, chỉ mong đừng gây thêm rắc rối cho bọn họ là .
Vân Tô bước tới xuống, động tác gì, chỉ chằm chằm màn hình máy tính để xem xét.
Vũ Văn Lạc bên cạnh thấy cô màn hình động đậy nhíu mày, hỏi cô xem hiểu ? ngại đại boss ở bên cạnh nên dám mở lời.
Thượng Quan Tình qua: “Phu nhân, cô từng tìm hiểu qua virus của Vô Ảnh ?”
Cô ý gì khác, chỉ đơn thuần là hỏi thăm.
“Tìm hiểu qua , yên tâm .” Nói đoạn Vân Tô đặt mười ngón tay lên bàn phím, bắt đầu thao tác.
Tần Tư Yến lưng cô quan sát, Vũ Văn Lạc lên tiếng: “Nhị gia, ngài nghỉ ngơi , bên để chúng trông chừng.”
“Không cần!” Tần Tư Yến im bất động, ánh mắt quét qua sườn mặt Vân Tô và màn hình máy tính.
Vũ Văn Lạc kéo một chiếc ghế từ bên cạnh tới, đẩy lưng Tần Tư Yến: “Vậy ngài xuống đợi ạ.”
Tần Tư Yến liếc một cái, đó xuống ghế.
Thời gian nhanh chóng trôi qua hai mươi phút, Vân Tô tập trung gõ bàn phím, ngay đó lớp phòng thủ virus đầu tiên phá vỡ.
“Lớp phòng thủ đầu tiên phá xong !” Thượng Quan Tình kinh hô một tiếng.
Vũ Văn Lạc chằm chằm màn hình máy tính, thể tin nổi: “Làm thể chứ?”
Chỉ mới 20 phút! Vân Tô thế mà chỉ mất 20 phút phá vỡ lớp phòng thủ đầu tiên của virus.
Cô làm thế nào ?
Trước khi Tần Tư Yến và Vân Tô đến, mấy bọn họ hợp lực nghiên cứu suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn thể phá lớp phòng thủ đầu tiên.
Thượng Quan Tình kìm mà giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Phu nhân, lợi hại thật!”
Vân Tô ấn tượng với Thượng Quan Tình, mỉm nhẹ: “Cô cần quản nữa , làm việc khác , phần còn cứ giao cho .”
“Được ạ? Lớp phòng thủ của Vô Ảnh ngày càng khó hơn đấy.”
“Thực khó nhất là lớp đầu tiên, những lớp chỉ trông vẻ khó thôi, tìm đúng phương pháp thì còn dễ hơn lớp đầu tiên.”
Thượng Quan Tình mỉm : “Phu nhân quả nhiên hiểu rõ loại virus do Vô Ảnh thiết kế.”
Lại qua mười phút nữa, lớp phòng thủ thứ hai phá vỡ, những mặt tại đó vang lên một hồi xôn xao, cách về Vân Tô đổi.
Sau cơn chấn động, trong lòng Vũ Văn Lạc âm thầm lầm bầm, cái bình hoa coi như cũng chút bản lĩnh.
Vân Tô vẫn đang tiếp tục, còn lớp phòng thủ cuối cùng, cũng mất mười phút là phá xong.
“Xong .” Vân Tô rời tay khỏi bàn phím: “Virus dọn sạch, tài khoản đóng băng trở bình thường .”
Thượng Quan Tình lập tức kiểm tra hệ thống, quả nhiên thứ khôi phục bình thường, cô lập tức dậy, về phía Tần Tư Yến: “Nhị gia, tất cả khôi phục ạ.” Khựng một chút, cô Vân Tô: “Không ngờ phu nhân thể giải quyết virus của Vô Ảnh trong thời gian ngắn như , phu nhân đúng là thâm tàng bất lộ.”
Vân Tô dậy: “Không thâm tàng bất lộ gì , chỉ là tình cờ hiểu rõ loại virus Vô Ảnh thiết kế thôi.”
“Vậy cũng là cực kỳ lợi hại , hacker bình thường căn bản làm !” Dường như nghĩ đến điều gì đó, Thượng Quan Tình : “Phu nhân, cô là danh tính ẩn (acc clone) đấy chứ? Cô bảng xếp hạng hacker quốc tế ?”
Nghe , Vũ Văn Lạc cũng tò mò qua.
Vân Tô bình thản đáp: “Không .”
Cô để lộ danh tính thực của .
Thượng Quan Tình tin lắm, còn định thêm gì đó, Tần Tư Yến một bước ngắt lời cô: “Được , làm việc của cô .”
Thượng Quan Tình thêm gì nữa, đáp một tiếng “Rõ” tiếp tục làm việc.
Vũ Văn Lạc mang vẻ mặt định thôi, cuối cùng cũng mở lời.
Tần Tư Yến chăm chú Vân Tô, khẽ : “Cảm ơn.”
Ngay từ đầu Vân Tô chút bản lĩnh, nhưng ngờ năng lực của cô mạnh mẽ đến thế, thể giải quyết vấn đề mà cả Vũ Văn Lạc và Thượng Quan Tình đều giải quyết trong thời gian ngắn như .
Thực sự khiến kinh ngạc.
Vân Tô khẽ nhếch môi: “Không khách khí, tin tưởng , đương nhiên thể để thất vọng .”
Tần Tư Yến mỉm .
Nhìn dáng vẻ hai mỉm , ngoại trừ Vũ Văn Lạc, những khác bỗng nhiên đều cảm thấy Vân Tô và nhị gia đôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon/chuong-35-khong-phai-binh-hoa.html.]
Tần Tư Yến Thượng Quan Tình: “Tiếp tục canh chừng cho , bất kỳ tình huống nào hãy báo cáo với bất cứ lúc nào.”
“Rõ, thưa nhị gia.”
Vũ Văn Lạc : “Nhị gia, Vô Ảnh tính đây? Có cần kết liễu luôn !”
Tần Tư Yến: “Tiếp tục truy bắt.”
Nói xong Vân Tô: “Chúng thôi.”
Hai cùng ngoài, Trình Mộc đang đợi ở đại sảnh bên ngoài, nhưng cũng rõ tình hình bên trong, trong lòng thêm vài phần nể phục Vân Tô.
Thượng Quan Tình khẽ: “Phục chứ gì, mắt của nhị gia quả nhiên hơn !”
Dù , Vũ Văn Lạc vẫn cảm thấy Vân Tô xứng với nhị gia nhà : “Coi như cô chút bản lĩnh, là bình hoa thuần túy, nhưng bàn về độ xứng đôi thì vẫn là cô Quý và nhị gia xứng nhất, hợp làm Tần phu nhân hơn.”
Thượng Quan Tình tò mò : “Vũ Văn Lạc, Quý Tuyết Nhan rốt cuộc cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ? Hay là mắt vấn đề ?”
“Vân Tô cho cô uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà khiến cô bảo vệ cô đến thế?”
“Tôi chỉ cảm thấy cô thôi, tin mắt của nhị gia.”
“...”
Vũ Văn Lạc tranh luận thêm với Thượng Quan Tình nữa, cảm thấy chuyện hai sẽ mãi bao giờ cùng chung chiến tuyến, nhiều cũng vô ích.
Mưa nhỏ hơn nhiều.
Vân Tô và Tần Tư Yến rời khỏi trang viên, về biệt thự Phong Lâm.
Vì lý do trời mưa, ông cụ Tần chiều nay , tiếp tục ở biệt thự, bữa tối sai nhà bếp chuẩn lẩu.
Ông còn , ngày mưa hợp với ăn lẩu.
Vân Tô nhẹ đáp : “Ông nội sai ạ.”
Ông cụ sảng khoái: “Vân Tô, cháu ăn nhiều nhé.”
Tần Tư Yến gắp thịt và hải sản bỏ bát Vân Tô, phụ họa theo: “Ăn nhiều .”
Ngoài cửa sổ cơn mưa nhỏ tí tách vẫn tiếp tục, trong nhà nồi lẩu bốc nghi ngút thơm phức, tiếng sảng khoái của ông cụ, thức ăn ngon lành trong bát, Vân Tô bỗng một cảm giác gia đình lâu thấy.
Thật nhưng cũng chút chua xót.
Dù đây cũng chỉ là một cuộc thỏa thuận, cuối cùng cũng tiệc tàn tan.
Cũng may cô quen với sự ly biệt và cô đơn.
Vân Tô mỉm : “Cảm ơn.”
Ông cụ Tần .
Vân Tô ngủ chung một phòng với Tần Tư Yến.
Hai trở lầu , điện thoại Vân Tô bỗng vang lên, là một ẩn danh, cô đoán là Vô Ảnh.
“Tôi qua thư phòng một chút.”
“Ừ.” Tần Tư Yến đáp một tiếng, hỏi gì thêm.
Bước thư phòng, đóng cửa , Vân Tô liền bắt máy: “Alo.”
“Vô U, từ bao giờ cô bắt đầu làm việc cho Tần Tư Yến ?” Trong điện thoại quả nhiên truyền đến giọng của Vô Ảnh: “Lần phái của cô tay, chắc là đích tay nhỉ?”
Vân Tô trả lời câu hỏi của , chỉ : “Anh điên ? Còn dám trêu chọc !”
“Không còn cách nào mà.” Vô Ảnh thong dong mở lời.
“Cái gì mà còn cách nào? Chẳng lẽ là thuê làm ?”
Vô Ảnh cũng trả lời câu hỏi của cô, hỏi: “Cô quan tâm Tần Tư Yến đến thế làm gì? Không lẽ thực sự làm việc cho chứ? Hay là quan hệ gì khác?”
“Vô Ảnh, đừng đùa với lửa nữa, cẩn thận Tần Tư Yến ban lệnh truy sát đấy.”
“Tại đó bỗng nhiên rút lệnh truy sát?” Vô Ảnh hỏi.
Vân Tô: “... Làm .”
Vô Ảnh: “Cô chẳng làm việc cho ?”
Vân Tô: “Chỉ là nhận tiền làm việc thôi.”