Tại thư viện, hai tìm một góc ít xuống. Vân Tô lấy máy tính từ trong ba lô , dùng cáp dữ liệu kết nối với điện thoại, đó mở một phần mềm màu đen trong máy tính bắt đầu diệt virus. Hàn Thừa chống tay lên bàn, lười biếng tựa đầu cô thao tác, "Tên đó bệnh , chơi cô như thế?"
"Hắn bệnh thật đấy." Vân Tô gõ bàn phím: "Muốn cùng tham gia một cuộc thi thách đấu, đồng ý."
"Thách đấu gì?"
"Hack trung tâm dữ liệu cốt lõi của một tập đoàn quốc tế nào đó." Hàn Thừa: "... Thế thì đúng là bệnh thật." Vân Tô và Vô Ảnh cùng một loại , Vô Ảnh giống như một kẻ điên mạng, thích sự kích thích và các loại thử thách điên cuồng, cô hứng thú với những thứ đó.
" , cô hacker nào tên là Vô U ?" Hàn Thừa bỗng hỏi. Vân Tô mắt vẫn dán màn hình: "Ừ, ."
"Rất lợi hại ?"
"Cũng , thế?"
"Cũng gì, chỉ là ba tìm cô , nhưng kẻ đó khá khó tìm." Vân Tô đầu : "Ba tìm Vô U làm gì?" Hàn Thừa nhún vai: "Biết trăm trận trăm thắng, tranh quyền, tranh cổ phần để đối phó với bác cả thôi." Vân Tô hiểu : "Tôi thể liên lạc với cô ."
"Thật giả đấy?" Hàn Thừa ngạc nhiên: "Cô hacker bình thường , là đầu bảng xếp hạng hacker quốc tế đấy." Vân Tô màn hình máy tính: "Đợi lát nữa điện thoại khôi phục xong, gửi một địa chỉ trang web nước ngoài, từ trong đó là thể liên lạc với cô ." Hàn Thừa : "Thế thì cảm ơn cô thật nhiều ."
Vân Tô nhẹ: "Cảm ơn về ly cà phê. là hôm nay ngại một chút."
"Không , cô ." Miệng nhưng vai Hàn Thừa đang rung lên bần bật, vẫn là đầu thấy dáng vẻ lúng túng của Vân Tô. Vân Tô liếc một cái, gì. Qua một tiếng, Vân Tô rút cáp dữ liệu .
"Được chứ?" Hàn Thừa hỏi.
"Ừ, khôi phục ." Vân Tô cầm điện thoại lên gửi địa chỉ trang web qua cho : "Gửi địa chỉ đấy."
"Được." Hàn Thừa mở tin nhắn: "Địa chỉ là chuyên để liên lạc với Vô U ?"
"Không , chỉ dùng một thôi, trang web của họ đổi liên tục, IP cũng ở khắp nơi thế giới."
"Hèn chi khó tìm." Hàn Thừa điện thoại của Vân Tô, : "Tên đối thủ đó mà hack cô nữa thì ?"
"Không ." Vân Tô lười biếng : "Tôi cài một hệ thống phòng thủ mới cho điện thoại , trong thời gian ngắn phá ." Hàn Thừa giơ ngón tay cái khen ngợi: "Cừ lắm." Vân Tô nhếch môi: "Trưa nay mời ăn cơm." Hàn Thừa: "Chỗ cũ nhé."
"Không vấn đề gì." Vân Tô cất máy tính, đồng hồ điện thoại: "Vừa vặn đến giờ tiết của giáo sư Chu , thôi." Hàn Thừa dậy: "Tiết của giáo sư Chu với cô , như sấm ."
Vân Tô: "Được thôi, thế trưa gặp tòa nhà giảng đường."
"Ok." Hai rời thư viện, đến phòng học của . Sau khi tan học, giáo sư Chu giữ riêng Vân Tô hỏi han: "Vân Tô, em quyết định đến công nghệ Thời Tinh ?"
"Vâng." Vân Tô gật đầu: "Thưa giáo sư, em quyết định ạ."
"Tốt." Giáo sư Chu : "Thời Cảnh là khá , thầy tin rằng hai em sẽ làm nên chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon/chuong-17-mieng-cao-dan-da-cho.html.]
"Cảm ơn giáo sư Chu."
"Không cần cảm ơn thầy, là do chính em đủ năng lực, Vân Tô, hãy nỗ lực thật ."
"Em sẽ ạ. Em dự định khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc sẽ đến Thời Tinh."
"Ừm, ." Giáo sư Chu hài lòng gật đầu: "Thôi , thầy việc gì khác chỉ là hỏi thăm em thôi, ăn cơm ."
"Vâng, chào giáo sư ạ." Vân Tô bước khỏi tòa nhà giảng đường, liếc mắt thấy Hàn Thừa đang đợi gốc cây liền về phía . Sau đó hai cùng rời . Đám đông xung quanh nhỏ to bàn tán.
"Đó Vân Tô và Hàn Thừa ? Hai họ ở bên thế ? Chẳng cãi ?"
"Rõ ràng thế còn gì, làm hòa chứ ."
"Thái t.ử gia vẫn rõ Vân Tô là loại phụ nữ gì , vẫn còn thể làm bạn với cô nhỉ!"
"Ai mà Vân Tô dùng thủ đoạn gì! Nghe sáng nay cô mua cà phê, trong thẻ đến 26 tệ cũng , nhục hết chỗ ."
"Vãi thật! Thế thì chẳng cô đến tiền ăn cũng , hóa coi Hàn Thừa là cái máy rút tiền ? là hổ!"
"Chu Du đ.á.n.h Hoàng Cái, một sẵn lòng đ.á.n.h một sẵn lòng chịu, làm !"
... Gần Kinh Đại một quán lẩu ngon. Vân Tô và Hàn Thừa thường xuyên ghé qua, coi như là chỗ cũ của hai . Quen ba năm, Hàn Thừa hiểu khẩu vị của Vân Tô, đặc biệt gọi những món cô thích. Vân Tô cũng gọi món thích, kết quả là hai gọi nhiều. Ăn xong, Vân Tô gọi nhân viên đến thanh toán, nhân viên : "Thưa cô, bàn thanh toán ạ." Nghe , Vân Tô Hàn Thừa. Hàn Thừa dậy: "Đi thôi."
Vân Tô dậy theo: "Đã là mời mà." Hàn Thừa lười biếng: "Để ." Hai rời nhà hàng. Hàn Thừa về nhà tìm ba . Vân Tô bộ về trường, đồng thời cầm điện thoại mở WeChat ảnh đại diện màu đen gửi một tin nhắn. [Hôm nay sẽ từ Bắc Kinh tìm , hãy tiếp nhận.]
Ảnh đại diện màu đen: [Cô bận nữa ?]
Vân Tô: [Bận, chỉ tiếp nhận một vụ thôi.]
Ảnh đại diện màu đen: [Hiểu .] Vân Tô bước chân trường thì Triệu Phỉ Nhi về phía cô, dừng mặt cô. "Tại mày ở cùng Hàn Thừa? Mày dùng thủ đoạn hổ gì ?"
Vân Tô thiếu kiên nhẫn: "Triệu Phỉ Nhi, lười đôi co với cô, nhất cô nên tránh xa ." Nói xong cô tiếp tục . Triệu Phỉ Nhi túm lấy cánh tay cô, buông tha: "Ai cho mày ! Đứng đó cho tao! Mày và Hàn Thừa rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Vân Tô đầu : "Có liên quan gì đến cô ? Cô là cái thớ gì chứ?"
"Vừa ngủ với đàn ông khác, ve vãn Hàn Thừa, mày đúng là hổ. Sao, đàn ông mày ngủ cùng cho mày tiền ?" Ánh mắt Vân Tô lạnh căm, đột nhiên vung tay hất cô , vì lực mạnh nên Triệu Phỉ Nhi vững, ngã nhào xuống đất. Cô đau đến kêu lên một tiếng, mặt đỏ bừng vì tức giận: "Mày dám đẩy tao!"
"Phỉ Nhi!" Một bên Triệu phu nhân vội vàng chạy tới, lập tức đỡ con gái dậy, ánh mắt lạnh lùng b.ắ.n về phía Vân Tô: "Mày đang làm cái gì ?"
Vân Tô mặt lạnh căm: "Không , đang hất văng miếng cao dán da ch.ó thôi."
Triệu Phỉ Nhi nghiến răng nghiến lợi: "Con khốn, mày mới là miếng cao dán da ch.ó hổ!" Triệu phu nhân buông con gái , nhấc chân đến mặt Vân Tô, đầy vẻ khinh bỉ: " là hạng giáo dục, hôm nay sẽ cha khuất của mày dạy dỗ mày một trận!" Nói đoạn giơ tay tát mặt Vân Tô! Vân Tô nhanh tay nắm lấy cổ tay bà , lạnh lùng : "Bà xứng!"
Triệu phu nhân đ.á.n.h mà cổ tay bóp đau nhói: "Buông , con khốn nạn !" Vân Tô đột nhiên dùng sức, bóp cho cánh tay bà biến dạng: "Nếu bà là đứa khốn nạn , nếu khốn nạn một chút thì chẳng là với bà ?"